* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 01/07/2013 - 21:53 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 5.0/5 (1 vote cast)

Chap 1

Năm ấy tôi đang nghỉ hè, chuẩn bị từ lớp 9 lên 10. Thật là nản khi suốt ngày phải cắm đầu vào luyện mấy đề toán chán ngắt trong khi bọn bạn lại được tự do tận hưởng mùa hè theo ý mình. Trước khi thi học kỳ 2 của lớp 9, tôi cũng lên sẵn cho mình lình trình vui chơi trong hè, nào là tắm biển, nào đi dã ngoại, nào trực net 24/24. Rút cuộc …

Số cũng tại cái tật ghiền game, hồi đấy tôi ghiền CF cực, ngày nào cũng như ngày nào, vừa đi học về là tôi vứt cặp, cắm mông lên bàn máy ngồi suốt từ trưa đến tận tám chín giờ tối, đôi khi chán cơm thèm phở, tôi ra net ngồi với bạn bè, anh em cho đông vui. Đổi lại, nay tôi phải một mình cô đơn bên bàn học.
Mà khó hiểu là tại sao hồi lớp 6,7,8 cũng khoái game lắm, vậy mà học toàn đứng top 5 trong lớp thôi. Nhưng lên lớp chín thì bị tụt xuống hạng gần 20, mặc dù cũng chơi game. Và “sự ngghiệp gamer” của tôi buộc phải chấm dứt kể từ đỉnh điểm thi văn 3 phết cuối kỳ một. Cũng may mà chấm dứt, chứ không thì “sự ngghiệp học tập” của tôi kể như đi tong.
Tôi luyện thi môn toán và văn, riêng môn văn tôi học nhà cô Khánh Toàn. Cô Toàn nghe đồn dạy hay lắm, học mau nhớ lắm, ai ngờ học thử mới biết toàn chép chứ có vẹo gì. Chép điên chép dại một tháng đóng một triệu mấy. Tôi thấy thà ở nhà lấy văn mẫu ra học coi bộ có lý hơn, cơ mà phụ huynh bắt đi học thì phải đi thôi, dù sao đi học bản thân tôi cũng chẳng thiệt gì.
Học song song hai môn toán văn được một tuần, tôi đâm ra ghiền học văn hơn cả học toán, dù trước đó vài ngày tôi tự thừa nhận mình ghét văn hơn bất cứ thứ gì trên đời. Văn tuy khô khan, giáo viên tuy dạy chán, nhưng tôi vẫn thích học, vẫn thích đến lớp, vẫn thích cái chỗ ngồi đó. Đơn giản vì tôi thích một điều khác mà chỉ có khi học văn, ngồi ngay vị trí đó, tôi mới có thể cảm nhận được.
Ngồi cạnh tôi trong lớp Văn là một bạn nữ. Em để tóc dài màu nâu khói, mái phủ xéo vầng trán, sau ót em búi thành một nắm như ly cà rem tôi hay ăn. Gương mặt em thon nhỏ với đôi mắt nâu và tròn tựa mắt chú mèo nga nhà em Linh hàng xóm nuôi. Hình như là con lai, vì nhìn em có nét gì đó hơi tây, màu mắt, mái tóc, nhưng bù lại có chiếc mũi thon và hàm răng khểnh đáng yêu của người phương đông. Đẹp nhất những khi em cười, nụ cười ấy tôi không tài nào quên nổi, em cười tỏa nắng, rạng rỡ hơn cả mặt trời.
Cái bản chất dại gái vẫn không sao bỏ được, cứ đối mặt với gái đẹp là y như rằng tôi bơ đi chỗ khác, không biết vì sao, nó thành phản xạ luôn rồi, cứ thấy gái mặc định tự động quay (gái đẹp thôi nhá). Vậy nên ngày đầu ngồi cạnh Tóc Nâu, tôi muốn nói gì đó nhưng không biết nói sao, cứ suy nghĩ nên nói gì, đến khi nghĩ ra chuyện thì lại lắp bắp, không nói nên lời, ngập ngừng một lúc rồi lại thôi. Loay hoay mãi cũng hết giờ, ngày đầu tiên học văn kết thúc một cách ngu ngốc.
Rồi ngày thứ hai đi học, tôi đến và lại ngồi với bộ mặt thiểu não như ngày đầu tiên. Đang mải tập trung suy nghĩ “chuyện tình yêu” nên bèn gạt “chuyện văn chương” sang một bên. Phát hiện ra điều đó, cô gọi tên tôi trong cơn giận.
- Vỹ! Em đứng lên nói cô nghe cô giảng tới đâu rồi … Mau! Đứng! – Cô gắt gỏng.
Thực ra cô biết tên tôi bởi vì ba tôi quen thân với cô, lúc còn bé ba hay dắt tôi sang đây chơi miết.
Tôi đứng lên:
- Dạ …à…ừm – Tôi gãi đầu, lúng túng.
Cả lớp nhìn tôi như lạ lắm, mà cái lớp này cũng mắc cười, không phải riêng gì tôi mà cứ hở ai đứng lên là chúng nhìn muốn chảy nước như kiểu tôi quên kéo khóa quần chẳng bằng.
Tôi lật vở ghi lia lịa, tìm kiếm trong vô vọng vì trong vở làm gì có. Chẳng qua chỉ hành động theo thói quen. Trong lúc bế tắc, tôi đứng nhịp chân, thâm tâm cầu cứu sự giúp đỡ của ai đó, mà lớp này tôi có quen ai đâu mà đòi cứu. Ấy vậy mà ngay thời khắc cô chuẩn bị mở miệng quở trách, Tóc Nâu nhanh nhẩu thỏ thẻ cất lời cứu giúp:
- Tâm trạng của ông hai khi nghe tin lang theo giặc á!
- Dạ thưa cô! Cô đang giảng tâm trạng của ông hai … – Tôi nhanh nhảu trả lời, nhưng nghe không rõ vế sau.
- Tâm trạng của ông hai khi nào, khi ông hai đi toilet hả … Hay đi đâu? – Cô hỏi.
- Khi nghe tin làng theo giặc! … làng theo giặc!. – Tóc Nâu nhắc tuy nhỏ nhưng rất nhiệt tình.
- Dạ! Khi nghe tin làng mình theo giặc ợ. – Tôi nốt câu.
Cô ậm ừ cho qua, cho tôi ngồi xuống rồi tiếp tục bài giảng. Tôi thì được một phen hú vía, tuy có trả lời sai cũng không sao cả nhưng bù lại tôi thấy mình tội lỗi thế nào ấy, thôi từ nay xin cạch “chuyện tình yêu”. Mà trước khi cạch hẳn thì tôi phải quay sang cảm ơn người ta một tiếng chứ ngồi im ru vầy hoài đâu có được.
- À …ừm… Cảm ơn nhé! – Tôi nói, gãi đầu.
- Không có gì! – Nàng nhoẻn cười, nói.
- Mà sao lúc mới đứng không nhắc luôn mà phải đợi tới lúc sắp bị la mới nhắc là sao? – Tôi vờ bắt bẻ.
- Thì … Lúc đầu mình chưa quen… mà biết vậy nãy khỏi nhắc luôn – Tóc Nâu bĩu môi.
- Đùa ấy! Bạn tên gì? – Tôi cười, hỏi.
- Tên mình xấu, nói ra đừng cười nhé – Tóc Nâu đỏ mặt, nói.
- Tên mình cũng xấu này, sao phải ngại? – Tôi cười tự tin.
- “Vỹ” có gì đâu mà xấu! – Tóc Nâu ngơ ngác thắc mắc.
- Vỹ tiếng tàu là cái đuôi á! Hic…hic… Tại hồi xưa bà nội mình ghiền Hứa Văn Vỹ quá. – Tôi cay cú kể lại.
- Hi hi! Vui vậy! Mà dẫu sao cũng lỡ đặt rồi, vả lại mấy ai quan tâm nghĩa tàu đâu…Để tâm chi – Tóc Nâu cười, trông xinh lắm.
- Ừ! Biết vậy sao còn để tâm, tên gì nói mình nghe nào – Tôi xoáy một lúc lại quay về chủ đề chính.
- Thôi được rồi! Mình tên Quỳnh Anh!
- Chài! Tên đẹp thế lại còn xạo nữa! Tính lừa tình à – Tôi đùa.
- Lê Sim Quỳnh Anh, hay không?
- Hay chứ sao không, tên ghép toàn tên hoa không đấy, hoa Sim nè, hoa quỳnh nè, hoa Anh đào nữa. – Tôi buột miệng chém gió dù tự hỏi có ai đặt tên lót là Sim bao giờ.
- Giỏi luyên thuyên! – Quỳnh Anh bĩu môi.
- Thì… thật mà – Tôi nói bừa.
Tính tôi vốn ít nói với người lạ, cơ mà đã có ai bắt đầu trước thì phải nói tới bến. Vậy là xem như tôi đã làm quen được với nàng.

Chap 2

Sau ngày hôm đó, tôi tự trách mình đần độn vì hôm trước không xin số điện thoại Quỳnh Anh. Tôi nôn nao mong sao mau hết tuần, để tôi còn đi học văn nữa chứ.

Hóng mãi cũng đến. Ngày thứ ba đi học, tôi diện một bộ sơ-mi ca rô đẹp nhất tủ đồ với cái quần kaki màu đen mới mua bằng tiền sáng, tóc tai chải chuốt gọn gàng như diễn viên Hàn Quốc. Chuẩn bị xong xuôi tôi đạp nhanh như bay đến lớp học.

Và tôi đã thất vọng vì không thấy Quỳnh Anh bé nhỏ của tôi đâu cả, giờ đây tôi phải tự kỷ một mình một bàn. Nghĩ bụng có lẽ em bị bệnh hay có chuyện gì đó chứ trông em không có vẻ gì là đứa con gái làm biếng ham chơi chứ đừng nói đến chuyện cúp học.

Hết giờ học tôi đến gặp cô Khánh Toàn hỏi về em Quỳnh Anh.

- Cô ơi! cho em hỏi cái bạn nữa hôm trước ngồi cạnh em á. Sao hôm nay bạn ấy không đi học vậy…?
- À! Quỳnh Anh đó hả, nó nghỉ luôn rồi em.
- Dạ..cô nói sao? Nghỉ luôn á – Tôi hỏi lại như không tin vào những gì vừa nghe.
- Hôm trước nó lên bảo cô nghỉ để chuyển sang chỗ khác học cho có bạn…Cô cũng bảo nó sao không rủ bạn đến đây học luôn mà nó cứ lắc lắc… thiệt tình! – Cô Toàn thở dài, nói.
- Vậy cô biết bạn Quỳnh Anh chuyển sang chỗ nào không? Hay là sdt, địa chỉ,… hay gì cũng được. Miễn là của bạn ấy ạ? – Tôi hỏi, tỏ ra nghiêm trọng.
- Không! Mà có chuyện gì sao. – Cô ra vẻ thắc mắc.
- À! Dạ không… không có gì…- Tôi thất vọng ra mặt.

Tôi quay xe đi về trong sự chán nản khó tả. Đêm đó tôi ngủ không yên, nửa thấy tiếc nuối, nửa thấy mình ngu vì lần trước không xin số điện thoại. Nhưng qua ngày hôm sau tôi lại trở về với thằng Vỹ ngày nào, vẫn lông bông nghịch ngợm và lôi thôi lếch thếch.

Vài ngày sau đó, tôi nhận kèo đi đá banh với bọn nhóc xóm lưới. Thằng Đen gọi tôi hẹn đá:

- Ê! Chiều ra sân Võ Thị Sáu được không mậy, 4 giờ?
- Chắc được! Mà đá với tụi nào đã? – Lúc này chưa biết, tôi bèn hỏi.
- Thì đá với bọn thằng Nhị xóm lưới ấy!
- Nhị nào… à! Nhớ rồi – Tôi nặn não một lúc mới nhớ ra vì dạo này tôi đá quá nhiều đi.
- Ờ! Vậy đá không? – Nó hỏi giọng dứt khoát.
- Ok! Chiều tao ra. Võ Thị Sáu chứ gì – Tôi hỏi lại cho chắc chắn.
- Ừm! Đi nha mậy, sợ chiều thiếu người á!

Tôi cúp máy, nằm ngủ một giấc thẳng cẳng đến chiều. Tầm 2 giờ tôi thay bộ áo Đức số 8 huyền thoại, nhưng chưa đi đá ngay mà lượn ra tiệm net gắng vài ván CF với hội bạn. Đến 4 giờ quyết không trễ hẹn, tôi đạp như siêu nhân ra sân bóng cách đó khá xa.

Gần đây có phong trào đá banh sân cỏ nhân tạo, sân thì đẹp, tiện nhiều cái đấy. Nhưng tôi vẫn thích đá sân bê tông ở siêu thị hay ngoài biển hơn. Vừa đỡ tốn tiền lại thỉnh thoảng có người ngoài xin vào đá, có kèo thường xuyên luôn.
Hôm nay đội tôi xuất hiện một gã mới, to vãi linh hồn, cao hơn tôi chắc gần hai cái đầu ( tôi cao 1m69). Gã là điểm khiến tôi chú ý đầu tiên, hình như chơi thân với thằng Đen nên nó mời …đá thuê cho đội tôi, ban nãy nó có bảo là thiếu người cơ mà. Điểm đáng quan tâm thứ hai là bên đội địch toàn các cầu thủ phải gọi là có tiếng nói trong lứa U15 ở Vũng Tàu, toàn những nhân vật kì cựu như Chí ghẻ, Sóc Nâu, …vài nhân vật khác tôi chưa biết tên. Có lẽ trận hôm nay sẽ khá căng thẳng đây, nhưng tôi thích thế. Đá phải đá với cao thủ mới thú vị, chứ với mấy cu tép riêu cứ vừa đá vừa thả mất cả vui. Điểm chú ý cuối cùng mới thực sự quan trọng với tôi lúc này, Quỳnh Anh, cô em tóc nâu đang đứng bên hàng cổ động viên của bọn FC xóm lưới.

Có lẽ đến cổ vũ cho thằng nào bên kia, chẳng lẽ nàng có bồ rồi sao. Tôi điểm mặt từng thằng bên kia, toàn na ná nhau cái vẻ băm trợn, dau đen sì do rám nắng, mồm luyên thuyên chửi tục, …chỉ được mỗi cái đá banh là giỏi. Không lẽ một cô gái mang dáng vẻ tiểu thư như Quỳnh Anh lại thích tuýp người như vậy. Không hiểu nổi…

Bây giờ tự nhiên tôi muốn xin ra dự bị để la liếm sang bên Quỳnh Anh giở chiêu tán tỉnh, cơ mà lâu ngày không gặp, tôi lại trở lại bộ dạng một tên nhát gái, chẳng nghĩ ra chuyện gì để nói, mà cũng chẳng dám nói. Thôi mặc kệ, mục đích chính của mình ra đây hôm nay là để đá banh, gái gú tạm gác lại, từ từ rồi tính. Lúc đó tôi nghĩ thế.

Trận đấu bắt đầu, vừa mát-xê xong, để gây bất ngờ cho đối phương, tôi đóng một quả từ giữa sân rõ căng. Thủ môn bên địch hãy còn ba ngơ, có lẽ do ỉ i, không ngờ tôi lại tung chiêu quá

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Người yêu em thật, 5.0 out of 5 based on 1 rating
Trang: [1] 2 3 ... 6


Từ khóa:
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3833 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(964 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(960 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3833 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1531 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2380 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED