* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 02/07/2013 - 21:36 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 5.0/5 (1 vote cast)

Chap 1:

Chuyến đi lần này, tôi dự định sẽ thay đổi không ít thì nhiều, phần đời còn lại của mình.

Một thằng đàn ông ba mươi tuổi, tay trắng, đen đủi, chỉ được mỗi cái đẹp trai. Có thể nói, cuộc đời tôi kể thêm cả thất bại kinh doanh vừa rồi là đủ chuẩn để được gọi là một thất bại to lớn. Tôi mở một nhà hàng ăn uống ở thành phố Hà Nội nhưng mọi chuyển chẳng đi đến đâu, tôi đóng cửa nhà hàng, nhưng đó chưa phải là phần tệ nhất. Bạn gái bỏ tôi đi theo một thằng đẹp trai hơn tôi, khoai khủng hơn tôi, lò xo cũng cứng hơn tôi và có nhiều tiền để mua đất cho cô ta cạp hơn tôi sau 6 năm yêu nhau tha thiết. Trong phút chốc, tôi chẳng còn lại thứ gì cả.

Tôi nghĩ đến Sài Gòn rất nhiều. Đó là một vùng đất sôi động, nhộn nhịp và không thiếu cơ hội làm ăn. Tôi nghĩ đến một khởi đầu mới. Lập nghiệp ở Sài Gòn, nghe cũng lọt tai đấy, nhưng tôi chưa dám chắc chắn, một phần cũng vì tôi không muốn rời xa Hà Nội, gì thì gì đó cũng là nơi tôi sinh ra và lớn lên. Cho dù Hà Nội có tệ bạc phụ tình tôi thì tôi cũng vẫn yêu thành phố này.

Nghĩ là thế, tôi quyết định đi Sài Gòn một chuyến. Tôi sẽ vào Nam một tuần, ở nhà bạn cũ và xem xét tình hình có thể kinh doanh ở đây được hay không. Nếu không thể thì coi như đây chỉ là một chuyến đi chơi thường thường. Hết một tuần, tôi sẽ lại trở về Hà Nội.

Tôi không đi máy bay mà chọn đi tàu vào Sài Gòn vì tôi sợ độ cao và cảm giác khi máy bay cất cánh. Thằng bạn thân nhất của tôi và Huyền, vợ nó, ra đến tận ga Hà Nội tiễn tôi đi. Trước khi đi, tôi để ý thấy trên bắp tay thằng bạn mình có vết bầm, sưng rất to. Rõ ràng là vết răng cắn vào tay. Tôi nhìn nó, ánh mắt trêu chọc:
- Hai vợ chồng nhà cậu sinh hoạt tốt thế, xem cái tay kìa
Ông bạn vàng giật mình, kéo tay áo xuống che cái vết bầm, nói thật khẽ với tôi:
- Cậu be bé cái mồm thôi! Vết răng của Hồng đấy!
À thì ra anh bạn đã có vợ nhưng vẫn lén lút qua lại với cô bạn gái từ thời cấp 3. Chỉ sau một cuộc tình mà mình là chứng nhân, tôi phát hiện ra, tình yêu lúc nào nó cũng ảo thế đấy. Giờ thì tôi chẳng tin vào thứ đó nữa.

Chào tạm biệt hai vợ chồng ông bạn, tôi lên tàu, trèo lên giường của mình trên tầng 3 rồi cất cái ba lô duy nhất dành cho cuộc hành trình. 1700km đường tàu, đi mất 2 ngày và một đêm. Một quãng đường dài đang chờ đợi tôi phía trước…

Trên tàu, tôi gặp và làm quen được rất nhiều người. Chẳng có ai đi tàu từ Hà Nội vào Sài Gòn như tôi cả mà họ xuống gần hết ở ga Thanh Hóa và Vinh. Rồi lại có những người mới lên tàu. Những người tôi gặp khi lên tàu ở ga Thanh Hóa lại xuống gần hết khi đi đến Huế. Đến Huế, tôi đã hoàn thành 1/3 cuộc hành trình của mình, vậy là chỉ còn một đêm trên tàu nữa thôi.

Tàu lại tiếp tục chạy. Tôi vẫn nhớ như in cái khoảnh khắc đó, 7 giờ 18 phút ngày x tháng y năm z.

Tôi dừng lại ở ga Diêu Trì, tỉnh Bình Định, một vùng quê nghèo giàu truyền thống. Tôi ra đầu toa đứng hút một điếu thuốc cho đỡ mệt. 2 ngày trên tàu thực sự rất kiệt sức. Rồi tôi dạo hết vài vòng trên, từ toa này qua toa khác cho đến khi tàu chuyển bánh tôi mới về phòng của mình ở toa 3.

Lúc tôi ra ngoài, trong phòng chỉ có một gia đình 3 mẹ con người Huế, thêm tôi nữa là 4 và phòng lúc đó vẫn còn dư 2 giường. Họ khá thân thiện, nhưng giọng nói khó nghe nên tôi cũng chẳng nói được chuyện gì nhiều. Tôi trở về, bộ dạng lôi thôi lếch thếch: áo sơ mi mở toang 2 nút rất sếch xi, quần ngố và chân thì mang đôi dép xỏ ngón luộm thuộm không thể tả nổi. Tôi ngán ngẩm nghĩ đến một đêm khó ngủ trên tàu, vừa mở miệng ngáp thật to vừa đẩy cửa phòng mình vào trong.

Bên trong, đã có một cô gái ngồi trên giường tầng 2, dưới giường tôi nằm từ khi nào rồi. Tôi vội vàng ngậm miệng, để con gái nhìn thấy mình trong bộ dạng như thế này xấu hổ quá! Cô gái ấy quay ra cửa, nhìn tôi rồi nhoẻn miệng cười.
Chap 2:

Trông cô rất trẻ, có lẽ mới chỉ tầm 19 20 tuổi. Dáng người nho nhỏ, đôi môi vừa mỉm cười với tôi rất đáng yêu. Tôi mất đến 5 giây để định thần lại rồi lạnh lùng quay ra chỗ khác. Không được niềm nở với cô ta, phải trông thật kool bằng cách tỏ ra lạnh lùng, bí hiểm, kiểu giai đần đụt nhưng thường hay được lên giường với gái. Tôi (lại) rảo bước lòng vòng trên tàu, sau đó dừng lại ở đầu toa, hít một hơi thật sâu rồi quay lại phòng mình, đẩy cửa thật mạnh đầy vẻ nam tính.

Cô ta vẫn ngồi đó, đang vui vẻ trò chuyện với bà mẹ người Huế. Lại một nụ cười nữa dành cho tôi, nhưng lần này tôi có cảm giác nụ cười không được tươi bằng lần trước nữa. Tôi tránh ánh mắt của cô ta, leo lên giường mình nhưng trước khi nằm ổn định tại chỗ, tôi lại bí mật liếc nhìn cô gái ấy thêm một lần nữa.

Không hiểu có gì ở cô ta khiến tôi cảm thấy rất tò mò và thích thú được nói chuyện với nàng. Tôi đâu có thích con gái tóc ngắn, chân ngắn. Có lẽ là tại nụ cười của cô ta chăng? Trông thì cũng duyên thật đấy, nhưng cũng có đến mức quá xuất sắc để tôi phải chú ý đến thế đâu. Thực tình mà nói thì người yêu cũ của tôi còn xinh hơn nhiều. Gì thì gì, con gái Hà Nội vẫn là nhất mà. Tôi cứ suy nghĩ miên man về cô gái ấy, còn ở tầng dưới, nàng vẫn tiếp tục nói chuyện rôm rả với cô người Huế. Chợt dòng suy nghĩ của tôi bị đứt quãng. Tôi có nghe nhầm không, cô gái vừa lên tàu lúc nãy nói giọng Bắc, dù không được chuẩn cho lắm vì có hơi bị lai lai lợ lợ giọng miền Nam, nhưng tôi vẫn có thể nghe được, đó là giọng Hà Nội!

Rồi, tôi như bắt được vàng khi nghe cô người Huế hỏi cô ấy:
- Em người ở đâu thế?
Nàng trả lời, giọng nhẹ nhàng và khá ngọt vì có một chút chất miền Nam trong đó:
- Dạ, em người Hà Nội ạ!
- Hà Nội à? Anh nằm tầng 3 cũng Hà Nội đấy em
Tôi dẹp luôn cái phong cách lạnh lùng của mình qua mình một bên, xẵng giọng hỏi vọng xuống:
- Giọng đấy mà bảo là Hà Nội à?
Cô ngước mặt lên nhìn tôi, đáp:
- Dạ, em sinh ra ở Hà Nội thôi, còn lớn lên thì ở Sài Gòn
- Thế ở Hà Nội nhà ở đâu?
- Em ở quận Đống Đa ạ
- Đống Đa đường nào?
- Em không biết rõ lắm, chỉ biết là nằm ở Đống Đa thôi
Tôi quay mặt vào góc tường, không nói chuyện nữa, còn em thì cúi mặt xuống vì ngại thái độ lạnh lùng có phần hách dịch trong chiến dịch “Tỏ ra thật kool” của tôi. Tôi ra vẻ thế thôi, chứ thực ra trong lòng tôi đang sướng rơn lên vì đã bắt chuyện được với nàng. Nhưng tiếp theo tôi phải làm gì bây giờ?

Hà Nội nói chuyện với Huế được một lúc nữa thì Huế phải đi cho mấy đứa con nhỏ của cô đi ngủ. Phòng tắt đèn, chỉ còn ánh đèn vàng trên trần tàu le lói. Chẳng mấy chốc mọi người đã ngủ say, tự dưng tôi lại nghe thấy dưới tầng 2, giường của cô Hà Nội nửa mùa có tiếng lạch cạch. Tôi tò mò, nhưng chẳng thèm hỏi, nằm trên hát vu vơ mấy câu nhạc Trịnh. Lát sau, tiếng lạch cạch dưới tầng 2 đã hết, thay vào đó là tiếng thở dài của cô nàng. Tôi không thể nén được trí tò mò nữa, định hỏi cô ấy có chuyện thì nhưng chưa kịp cất tiếng thì nàng đã gọi với lên:
- Anh ơi, anh!
Cố giữ giọng cho thật bình thường, tôi hỏi:
- Sao thế?
- Anh đổi giường với em được không ạ? Em muốn đọc sách, mà đèn ở đầu giường em hỏng rồi
Tôi với tay bật thử đèn đầu giường mình, đèn không bật.
- Đèn giường này cũng hỏng rồi
- Thế ạ (giọng thất vọng, nghe đáng yêu cực).
Tôi gợi ý:
- Hay cứ lên đây đi, có đèn trần tàu cũng sáng này
- Vâng ạ, anh xuống đi để em lên
- Em lên giường đối diện nằm đi, anh nằm trên này đang mát.
- Vâng ạ.
Rồi nàng lục đục trèo lên giường trống đối diện giường tôi trên tầng 3. Tôi giúp nàng kéo cái ba lô đồ đạc của nàng lên giường, tranh thủ ngắm nàng thật kĩ trong lúc nàng loay hoay rút cuốn sách “Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương” ra khỏi cái ba lô căng chật vì đựng quá nhiều đồ. Đúng là nàng không xinh xắn đến mức để tôi phải ngất ngây, nhưng khuôn mặt nàng lại có cái gì đó khiến tôi, cho đến tận bây giờ, vẫn không thể quên được.
Chap 3:

Tôi dựng cái gối của mình lên rồi ngồi dựa vào nó. Nàng đang đọc sách dưới ánh đèn tù mù. Tôi xót, quên luôn cả chiến dịch “Tỏ ra thật kool” mà mình đang làm thật xuất sắc, đánh bạo hỏi nàng:
- Tối thế mà cũng đọc được à?
- Vâng không sao ạ, em cũng quen rồi. À mà khi nào anh ngủ thì bảo em nhé, em tắt đèn luôn cho anh ngủ.
- Anh chưa ngủ đâu. Em thức khuya lắm à?
- Vâng ạ, sinh viên mà anh.
- Sinh viên trường gì?
- Dạ, em học Kiến Trúc TP.HCM ạ
- Thế à? Thế chắc vẽ đẹp lắm nhỉ
- Em thì bình thường thôi ạ
- Nghe nói sinh viên Kiến Trúc ai cũng biết chơi nhạc cụ nhỉ?
- Dạ, em biết thổi kèn (cười rất bí hiểm)
- Ô thế á (cười trong đầu), anh thích con gái biết chơi nhạc lắm
- Thế anh có biết chơi nhạc cụ gì không?
- Anh chơi đàn
- Anh chơi đàn gì thế?
- À anh chơi đàn bà (nhìn em ấy cười đáng sợ)
Nói xong, tôi mới thấy mình vô duyên quá, ai lại đi ăn nói với con gái mới quen như thế. Chắc là em sẽ ngại, không nói chuyện với tôi nữa. Nhưng không, em quay hẳn mặt sang hỏi tôi:
- Thế cơ à. Vậy anh chơi có tốt không?
Tôi hơi bất ngờ, trả lời em:
- Hôm nào để em nhận xét nhé?
- Thôi, em không tò mò muốn biết đến mức đấy đâu
Rồi 2 đứa nhìn nhau, cười hì hì. Tôi thức nói chuyện với em đến tận 1 giờ sáng. Em nói chuyện rất tự nhiên và đáng yêu. Tôi có cảm giác thật thoải mái khi nói chuyện với cô gái này. Có vẻ em không quan tâm lắm chuyện tôi là một thằng khánh kiệt bất tài, vào Sài Gòn với bàn tay trắng và túi rỗng không mà hầu hết những đứa con gái khác nghe tôi kể xong sẽ tỏ thái độ khác với tôi ngay. Em nghe chuyện rồi, chỉ cười nhìn tôi hỏi: Anh là đầu bếp, thế trong cái ba lô to đùng kia của anh chắc đựng toàn là dao với kéo nhỉ? Eo ôiiiiii

Qua trò chuyện, tôi biết được em là con gái Hà Nội nhưng theo mẹ vào Nam từ năm 2 tuổi, hiện đang sống Sài Gòn, vừa mới đi Bình Định chơi ở nhà dì nhân dịp hè. Em mới 20 thôi, tức là nhỏ hơn tôi tới tận 10 tuổi. Một cô gái vui tính và hay cười tít mắt. Vẻ tự nhiên trong sáng của em chính là thứ đã hút hồn tôi ngay từ giây đầu tiên tôi thấy em.

Tàu chúng tôi dừng lại ở ga Nha Trang. 1 giờ 30 phút sáng. Em bảo em nghe nói ga Nha Trang đẹp lắm, em muốn xuống xem xem đẹp là đẹp như thế nào. Tôi đòi đưa em xuống. Tàu chỉ dừng ở ga Nha Trang có 10 phút, nên chúng tôi phải nhanh chân lên.

Xuống tàu, chúng tôi bị mắc kẹt trong

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Em gái Hà Nội ở Sài Gòn, 5.0 out of 5 based on 1 rating
Trang: [1] 2 3


Từ khóa:
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3833 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(964 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(960 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3833 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1531 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2380 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED