* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 26/05/2013 - 21:03 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 5.0/5 (1 vote cast)

“Truyền thuyết… chỉ là giả dối thôi, phải không anh?”

Cô có hối hận không? Có.
Cô có nhớ anh không? Có.
Cô có yêu anh không? Có.
Ngay lúc này, cô có chạy đến bên anh không? Không. Tại sao…
Bốn mắt nhìn nhau… Thời gian và không gian như đông cứng lại cùng những cảm xúc trong lòng. Anh đứng kia… Cô nơi đây… Cùng trên một con đường… Những hạt nắng mùa thu rớt trên tóc anh, dịu dàng vuốt nhẹ gò má ấy, làn môi ấy. Đã bao lâu rồi, anh như chẳng thay đổi, hay vì trong tim cô chưa một lần thôi nghĩ về anh..?
Cô nhớ anh rất nhiều, cô muốn nhìn thấy nụ cười trong suốt ngày xưa, muốn được nghe tiếng anh thì thầm hát, muốn, muốn lắm, muốn đến nỗi cổ họng nghẹn lại không thở nổi khi sau bao năm, anh đứng kia và nhìn cô.
Gió cuốn tất cả vào quá khứ, vào hư vô…
***
Ba năm trước, cô quen anh vào những ngày cuối hè đầu thu, khi cái nóng còn chưa tan hết mà đôi khi lại nghe hơi lạnh khe khẽ vây quanh. Nhắm mắt lại, không khí chật chội của cái lò gần bốn trăm học sinh vẫn còn đọng trong tâm trí. Ngày đó cuối cấp rồi, không chỉ riêng cô, mà tất cả những đứa lớp 12 đều đã kín lịch học thêm. Học lò quả thật là một cực hình của đời học sinh, chen chúc trong cái phòng mấy chục mét vuông, ngồi chật cứng một bàn tám người, thở còn không nổi đừng nói là cựa quậy, một khi đã rơi đồ là coi như mất, không thể cúi xuống nhặt, đợi đến lúc về thì đứa này chen đứa kia chẳng nhìn thấy đồ mà nhặt. Chỗ ngồi cũng là một vấn đề khá “nóng” ở lò, đứa nào cũng muốn ngồi khoảng bàn 4 bàn 5, vì ngồi bàn đầu thì sợ thầy giáo khó tính hỏi này hỏi nọ rồi nói móc, nói kháy, ngồi bàn cuối lại sợ chẳng nhìn thấy chữ gì, chưa kể trong một bàn cũng còn tranh nhau ngồi trong ngồi ngoài cho… thẳng chỗ quạt trần. Chính vì những nhu cầu rất đỗi bức xúc như thế, mà mới chỉ vào học được 10 phút, cả lò đã chật ních người, đứa nào đến trễ ráng ngồi cuối hoặc đầu, hoặc tệ hơn là lôi ghế nhựa ra giữa lối đi mà ngồi. Ngày ấy, lịch từ 5 đến 7 giờ của cô đã kín nên buộc Linh phải chọn lớp 7 rưỡi đến 9 rưỡi tối ở lò, mặc dù đã chọn bàn gần cuối nhưng đôi khi chạy ca hai cô vẫn bị mất chỗ. Và hôm đó là một ngày như thế…
Không khí trong lò bốc lên mùi ẩm ướt, vì cơn mưa rào bất chợt đổ xuống lũ học trò vừa chạy ca một về. Linh lấy tay khẽ hất tóc mái dính nước mưa để nhìn cho rõ phía trước. Bàn của nó… dãy C… số 9… Một, hai, ba… tám, đủ tám người. Ôi trời, mới 7h15′ mà!
- Cậu ơi, trả chỗ tớ! – Linh hẩy nhẹ vai cậu bạn ngồi đầu bàn, cậu ta ngẩng lên, tròn xoe mắt nhìn lại nó, mặt từ trắng trắng chuyển sang hồng hồng, rồi đỏ lự như trái táo chín. Mãi một lúc cậu ta mới lắp bắp lên tiếng:
- Cậu… cậu có vé chứ?
Linh cau mày, lục trong cặp ra tờ “vé lò” được dán ép đàng hoàng, đập cái uỵch trước mặt hắn. Rõ khổ, buổi cuối của tháng rồi mà còn bị mất chỗ. – Bàn 9 dãy C! – Nó nhếch mũi nói.
- Ờ… ờ… Mình chỉ ngồi tạm để hong khô quần áo thôi. – Cậu bạn lúng túng chỉ lên cái quạt trần ngay phía trên, rồi nhanh chóng dọn sách vở đi ra, nhường chỗ cho nó. Linh lắc nhẹ đầu, trước khi ngồi xuống, nó chợt nhìn thấy cái gì lấp lánh ở tai của cậu bạn.
- Đeo bông tai cơ à, dân chơi nhỉ. – Linh nhún vai, thoáng thấy mái tóc còn bết nước mưa của cậu ta, áo cũng ướt cả rồi.
Bây giờ, dù đã biết sự thật, nhưng đôi khi, cô vẫn cố chấp, cho rằng đó là định mệnh…
***
Lần gặp gỡ thứ hai của Linh với cậu bạn “dân chơi” mọi thứ lại diễn ra hoàn toàn ngược lại, người phải xách cặp nhường chỗ không cậu ta mà là Linh. Chỉ tại cửa hàng hoa chết tiệt ấy.
- Xin lỗi, chỗ này của tớ, cậu trả tớ được không? Linh ngẩng đầu, đơ mất hai giây, vì ánh đèn tuýp sáng trắng bỗng làm trong suốt một nụ cười. – Nhanh lên cậu, thầy sắp vào rồi. Linh “ơ” lên một tiếng, giật mình chỉnh lại con IC trong não. Hôm nay là vé mới, mà nó thì…
- Mới có 7 người mà, cậu cứ ngồi đi, cần gì phải giành chỗ với tớ! – Linh xịu xuống chống chế, gương mặt nóng ran. Tháng này nó chậm chân, mua không kịp vé chỗ cũ, bị đẩy xuống tuốt bàn cuối, mà khổ một nỗi nó bị cận, kính thì đang trong thời gian “bảo hành”. Vậy nên hôm nay nó quyết đến lò thật sớm, cứ ngồi vào bàn cũ, tí nữa mà mấy đứa đúng vé đến, thấy bàn chật rồi cũng sẽ tự động tìm chỗ khác thôi. Đấy là nó hi vọng thế. Nhưng mà hắn…
- Không được, nếu cậu có vé thì hãy ngồi!
Linh cứng lưỡi trước câu nói quá thẳng của “dân chơi”, mặt nó chắc giờ phải đỏ gấp đôi mặt hắn buổi trước rồi ấy chứ. Không còn cách nào khác, nó đành thu vở, cầm cặp lủi thủi bước lùi ra cho hắn chễm chệ vào. Nó đứng nhìn hắn một lúc, nhìn cho thật kĩ, cái bản mặt khó ưa ấy. Trước khi đi, nó còn cố gằn một tiếng:
- Cậu trả thù tớ đúng không?
Linh chắc hắn nghe thấy mà vẫn cố tình bơ nó, cứ chúi chúi tìm sách vở trong cặp. Sẵn bực, đang định bước đi thì bị ai đó kéo giật tay nó lại:
- Thôi, cứ ngồi đây đi.
Linh quay người, nhìn xuống tay mình, thấy tay hắn khẽ giựt giựt áo nó, còn hắn thì vẫn cúi gằm mặt tìm gì đó trong cặp:
- Khỏi, nhỡ lát có người đến thì lại bị đuổi ra nữa à? – Buông một câu lạnh lùng, Linh vùng tay áo khỏi tay hắn, nhưng không được:
- Không có ai đến đâu… – Giọng hắn cứ bé dần đi, chẳng biết có phải vì âm thanh của cái lò đông lúc nhúc này đã nuốt đi tiếng hắn hay vì hắn luôn cúi mặt, không dám nhìn thẳng vào nó khi nói chuyện nữa. Vành tai hắn đỏ ửng, chiếc bông tai khảm đá xanh ngọc bích bỗng lóe sáng. Càng thêm tức, Linh vùng tay mạnh hơn, ngón tay hắn tuột khỏi áo nó. Hắn ngồi dịch sang một bên nhường chỗ cho nó. Linh nhíu mày. Thầy đã vào. Linh cúi mặt, vội vàng ngồi xuống, cạnh hắn. Hắn mỉm cười, phải, rõ ràng là Linh đã thấy khóe môi hắn khẽ nhếch lên. Nhưng tại sao? Lần này thì vành tai Linh ửng đỏ. Hắn cười rất đẹp. Nhìn nghiêng bỗng thấy sống mũi hắn cao cao…

Anh có kiểu quan tâm rất kì lạ, dễ làm người ta thấy cáu rồi mới nhận được cảm giác ấm áp. Vì anh hay ngại, mà mỗi lần ngại là mặt anh ửng đỏ. Như lần đầu gặp cô hôm đó, đôi khi nghĩ lại cô cứ hay cười một mình. Anh ngây ngô, cô nghĩ vậy. Những cảm xúc cô dành cho anh nhẹ nhàng tựa cơn gió mùa thu năm ấy. Cô thích nhìn thấy nụ cười của anh, nụ cười trong suốt mang cho cô chút cảm xúc bâng quơ. Cô thích giọng hát trầm trầm của anh, thích những âm thanh mà cô tưởng chừng như luôn vây quanh cô mỗi lần anh thì thầm hát cho cô nghe trong cái lò chật chội. Cô thích đôi mắt anh thỉnh thoảng lại xa xăm nhìn buồn về khoảng không nào đó, thích cả những lúc đôi mắt ấy nheo lại theo giọng bông đùa khi anh cố khiến cô cười. Cô thích tất cả… chỉ trừ một điều nơi anh…
- Này, mai cậu đi mua vé tháng mới hả? Mua luôn hộ tớ nhé, tớ có việc, không muốn lại mua phải vé bàn tuốt phía cuối đâu. – Linh khẽ huých tay hắn, vừa che miệng vừa nói, mắt thì luôn dòm chừng ông thầy trên bục giảng. Hắn quay sang nó, vừa cười vừa nói chọc:
- Việc gì mà quan trọng hơn cả việc học thế cô nương?
- Quan trọng, đừng hỏi nhiều. Thế cậu có mua hộ tớ không?
- Rồi, nhưng phải có thù lao gì chớ.
Linh liếc sang lườm hắn một cái, còn hắn thì cứ nhăn nhở cười, bạn bè thế đấy.
- Vậy cậu muốn gì nào? – Linh chun mũi, cúi xuống chép bài.
- Bốn buổi đầu cậu tạm ngồi xuống bàn dưới nhé, bạn tớ lên chỗ cậu ngồi, bốn buổi sau đổi lại như cũ. OK chứ? – Có việc gì mà phải đổi chỗ như vậy? – Linh trề môi, vẫn cắm cúi chép bài. – Việc quan trọng, đừng hỏi nhiều. – Hắn lại cười, nhăn nhở. Linh cũng muốn cười theo mà không hiểu sao chỉ có thể khẽ nhếch môi.
Nếu có thể, cô mong hạt cát thời gian sẽ dừng lại vào giây phút ấy, cô sẽ không bao giờ đưa ra lời nhờ vả đó và cũng không đồng ý đề nghị của anh. Lần đầu tiên… cô hối hận… Dù rất muốn, nhưng Linh vẫn không thể không nhìn về hai người ấy, vì họ đang cười rất vui vẻ với nhau ngay bàn phía trên nó. Linh thấy trong lòng cứ gai gai một cảm giác khó chịu nào đó. Lần đầu tiên trong mấy tháng học lò, nó ước thầy vào lớp thật nhanh, lần đầu tiên nó muốn cái không khí im ắng chỉ toàn tiếng sột soạt bút viết trong lò, tất cả chỉ để mong hai người phía trên không cười đùa nữa.
Mai, cô bạn thời cấp 2 của hắn, là người hắn muốn nó đổi chỗ để hắn có thể tiện “bàn việc quan trọng”? Mai gây ấn tượng với bất cứ ai bởi mái tóc ngắn, dày, và hơi nâu, ôm chặt lấy gương mặt bầu bĩnh của cô bạn. Trên gương mặt ấy luôn có một nụ cười rất tươi, tươi như cách hắn vẫn cười với nó. Mai đến, nó bị “đẩy” xuống bàn dưới, trơ, vô duyên, bị cho ra rìa, khỏi những câu chuyện về những thứ mà nó chẳng bao giờ biết, về những người nó sẽ chẳng bao giờ quen. Cảm giác rất khó chịu mỗi lần thấy hắn cười với Mai, với ai hắn cũng nở nụ cười trong suốt ấy à? Linh hậm hực, nhưng lại chẳng có lí do gì để giận, đành nín lặng ngồi buồn, cố gắng không nhìn cảnh mình không muốn thấy.
Nhưng rồi, Linh chợt nhận ra điều nó chưa bao giờ thấy ở hắn. Không nheo lại nhăn nhở, không mông lung xa xăm, mà là dịu dàng, một thoáng dịu dàng hiện lên trong mắt hắn. Chẳng hiểu sao, bỗng dưng Linh thấy mắt mờ mờ cay cay, nước mắt chực muốn rớt khỏi mi. Cố níu tim lại, ngăn không cho dòng cảm xúc tiếp tục quặn lên quặn xuống trong lòng, Linh quay mặt đi. Hắn đang ngắm trộm Mai. Đã không như hi vọng của Linh, kết thúc bốn buổi học, Mai vẫn ngồi cùng bàn với hắn.
- Ừ, tớ đổi vé của Mai cho thằng ngồi cạnh tớ. Vậy cho tiện, hì. – Hắn vừa đưa vé xe cho ông coi xe ở lò vừa quay sang nói với nó.
- Sao? Việc quan trọng chưa xong à?
- Xong rồi, nhưng bạn cũ lâu ngày không gặp, ai mà ngờ tớ với nó vẫn hợp gu như ngày trước, nói chuyện vui phết. Ơ…
Linh dắt xe tiến nhanh hơn về phía trước, nó không muốn nghe thêm nữa, vậy đủ rồi, càng nghe chỉ càng thêm ghét, chẳng lẽ ngồi cạnh nó chán đến thế. Con đường về thấm ướt sương đêm, vắng lặng. Linh nghĩ đến khu vườn nhỏ trước cửa nhà, bỗng thấy lo, trời lạnh thế này… Vuốt nhẹ lên mấy lá non mới mọc, Linh khẽ thở dài, sương lạnh như vầy chẳng biết có sống nổi không. Cây hoa hướng dương giữa đêm, nhỏ bé, lặng lẽ cúi đầu…
Linh thích hoa hướng dương, cây hoa thật cao, vàng óng và luôn hướng về phía mặt trời. Hoa hướng dương là biểu tượng của sự chung thủy, của hi vọng. Hình như, chính những cây hoa nhỏ bé này đã kéo Linh với hắn quen nhau. Lần đầu gặp hắn, nó đến lò trễ vì mải mê ngắm những chậ

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)
Yêu thương mong manh, 5.0 out of 5 based on 1 rating
Trang: [1] 2 3


Từ khóa:
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3821 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(959 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(957 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3821 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1525 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2378 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED