* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 20/05/2013 - 15:51 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 3.0/5 (2 votes cast)

Tên truyện: Trò chơi tỉnh tò
Tác giả: MiHa (hanonmh)
Thể loại: ngẫu hứng, viễn tưởng, tình cảm
Tình trạng: Đang sáng tác.
Nguồn: Zing Forum

 

C1

“Này, tôi với bà chơi một trò này đi…”.
“Trò gì? Ông rỗi rãi quá rồi à?”.
“Thằng Hùng bảo tôi rằng bà không có khả năng chơi trò này nên tôi muốn cùng bà chơi cho nó sáng mắt ra…”.
“CÁI GÌ? Tôi mà phải ngại á? Ông nói đi, tôi với ông chơi cho nó biết mặt!”.
“Trò này đơn giản lắm, lắm luôn, tên là ‘Trò chơi tỉnh tò’…”.
“Gì cũng được”.

Chủ Nhật, ngày… tháng… năm…
Cái tên Hùng đáng ghét đó dám khinh thường mình, bực quá đi “”Trò chơi tỉnh tò” chứ gì, đơn giản!
Aaaa mà không biết chơi thế nào cơ! Nhắn tin hỏi Minh thì được trả lời là mai đến lớp rồi bắt đầu luôn?? Mình không biết phải chuẩn bị gì đây!!!
Tỉnh tò, tỏ tình… Không phải bảo mình đi tỏ tình với người khác chứ? Aaaa…
Minh thối, cứ úp úp mở mở, hại mình tò mò chết mất thôi!!!
À hôm nay Béo ị đùn ra nhà, may mà mình đã nhanh nhẹn dọn dẹp trước khi mẹ về. Hi hi, con mèo béo này, lúc mình kiểm điểm nó, nó cứ to tròn cái mắt, yêu không thể tả ý ”

——–

Hôm nay tôi đến lớp sớm hơn mọi khi. Chẳng là hôm qua, rốt cuộc tôi đã khéo léo lôi kéo cô bạn cùng bàn Tú Anh vào “trò chơi tỉnh tò” do chính tôi phịa ra. Suy cho cùng, hành vi lừa đảo này của tôi cũng không xấu đâu nhỉ?
Đi sớm, mua một bông hoa. Xin thề là từ bé đến lớn tôi chưa mua hoa bao giờ. Đến cái loại hoa mà tôi đang cầm trên tay đây, tôi còn không biết tên là gì =”=. Chỉ thấy nó vàng đơn điệu, cánh mỏng tròn, có vẻ tao nhã (?!), chắc cũng mang ý nghĩa nào đó. Bởi vì mười lăm nghìn một bông mà…
Hoa xong, đạp xe đến trường đầy hứng khởi, suốt đường đi tôi ngân nga hát và cười khó hiểu. Nếu bạn sắp đi tỏ tình, có thể bạn cũng sẽ mang bộ dạng dở hơi như tôi đây…

Tú Anh còn đến sớm hơn cả tôi. Nhìn cô nàng đăm chiêu ra mặt, chuyện, háo hức đến mức cả đêm qua nhắn tin hỏi về “trò chơi” cơ mà.
Vừa nhìn thấy tôi, Tú Anh bật dậy:
- Này ông trình bày rõ ràng đi!
- Trò chơi bắt đầu từ hôm nay – Tôi làm bộ bình tĩnh (thực ra đang rất muốn cười vào bộ dạng của cô ấy), chậm rãi nói – Trong bảy ngày đầu tiên, tôi cưa bà, bà mà đổ, game over, bà thua và tôi sẽ thực hiện một ước nguyện của kẻ bại trận là bà…
- Hứ, không có chuyện “đổ” đâu; thế nếu không đổ thì tôi thắng?
- Nếu không thì, trong bảy ngày tiếp theo, đến lượt bà cưa tôi, tôi đổ thì bà thắng. Very easy!
Tú Anh gật gù một hồi, tôi phải nói rằng bộ dạng này của cô ấy rất đáng yêu!
- Mà – Tú Anh búng tay – nếu ông không đổ? Vậy hòa à?
- Làm gì có chuyện – tôi chớp mắt – bà là người bị thách thức, nếu tôi không đổ, bà trở thành kẻ thua cuộc!
Mặt Tú Anh nghệt ra. Nhưng rất nhanh chóng, cô ấy mỉm cười với tôi – Vậy đến khi tôi cưa ông, làm ơn “tỏ ra bị đổ”, được chứ bạn hiền?
Tôi thành thật gật đầu: – Ừ, tôi sẽ cố làm- việc- công- tâm.
Tú Anh tỏ ra hài lòng, ngồi xuống mở sách ra đọc. Nào Minh, bắt đầu thôi!

 

 

Tôi rút bông hoa mình đã cất công chọn lựa từ trong cặp ra.
Oh my god, nó gãy rồi, mười lăm nghìn của tôi gãy rồi…
Khi trong lòng tôi đang vô cùng buồn khổ, Tú Anh quay sang, chằm chằm nhìn vào bông hoa nát bét trên tay tôi.
- Hoa cúc? – Cô ấy nhướn đôi mày thanh tú lên – Ông lại đi ngang qua bãi tha ma nhặt hoa người chết à? Còn mang cả tới đây nữa?
Thất thần. Tôi đã nói tôi chưa từng mua hoa à? Xin lỗi các bạn, tôi nhầm rồi, ý tôi là tôi chả biết cái quái gì về hoa cả (ngoài việc có thể phân biệt cánh hoa và lá _,,_).
- Hì hì – tôi cười trừ, nhanh tay nhét bông hoa “tao nhã” đó vào trong gầm bàn.

Tỏ tình không hoa, thật không ổn lắm…
Tôi tự nhủ: cái chính là tấm lòng.
- Tú Anh.
What the… Sao tự nhiên tôi lại gọi cô ấy thế?
- Gì? – Tú Anh vẫn dán mắt vào trang sách.
- Tớ thích cậu.
Sặc, tôi nói ra rồi @@! Mày bị điên hả miệng??!
Tú Anh giật mình quay sang, mắt mở to hết cỡ. Trông cô ấy hệt như mèo Béo vậy, vô cùng đáng yêu…
Bịch…
Bịch…
Bịch…
Tiếng con tim tôi đang đập loạn nhịp đó ư?
Sao nghe… có vẻ không phải nhỉ?
- Á Minh thích Tú Anh kìa!!!
Ở cửa là ba đứa con gái cùng lớp, và tiếng “tim loạn nhịp” mà tôi tưởng tượng ra thực chất là tiếng cặp sách của ba đứa kia rơi xuống đất. Chúng hét loạn lên rồi chạy ra khỏi lớp, rất khó hiểu.

- Ông… ông mới nói gì? – Tú Anh thận trọng nhìn tôi.
- Tớ vừa mới tỏ tình cậu – tôi ngoảnh mặt đi, cố gắng kìm nén sự xấu hổ đang dâng lên – Đó… là một phần của trò chơi…
- Ông bị điên à? Ai bắt ông chơi? – Tú Anh đập bàn.
-À thì, … à thực ra thằng Hùng cũng nói tôi không có gan chơi, nên là…
Hùng ơi, xin lỗi mày, vì tình yêu của tao, làm ơn gánh hộ tao cái tội này!
- Ông Hùng đó đáng ghét thật, tưởng không có ở đây thì muốn nói gì là nói sao! – Tú Anh lại đập bàn; mẹ ơi, nhà nào rước cô ấy về làm dâu chắc sẽ chả có bàn để ăn mất.
Nhưng bộ dạng tức giận này của cô ấy rất đáng yêu, tôi nghĩ vậy…
- Hừ, thôi được rồi, không sao. Thị phi rồi sẽ qua, phong ba không lùi bước, chỉ một tuần thôi đấy! – Tú Anh khoanh tay, chép miệng.
- Hả? – Đành rằng lúc cô ấy nói nhìn rất dễ thương, tuy nhiên tôi lại không hiểu gì cả.
- Ý tôi là ông cứ làm phần của ông đi, chỉ một tuần thôi chứ mấy! – Cô ấy bóp trán, cao giọng như kẻ bề trên mới ban phát lương thưởng cho kẻ hèn kém- là tôi – vậy.

Và cuối cùng, trò chơi chính thức được thông qua để bắt đầu!

Ngày… tháng… năm…
Hóa ra cái trò tỉnh tò của tên Hùng lại đê tiện như thế. Đúng là bản chất bỉ ổi không giấu đi đâu được mà. Khổ thân Minh, lại bị lôi kéo vào cái trò chơi này, đến tội. Bọn con gái mọi khi hay lén lén liếc liếc về chỗ Minh hôm nay lại tỏ ra cool, không quan tâm, nhưng mà tôi biết thừa các cô đang tiếc nuối nhá, ha ha. Cu Minh nhà mình kể ra cũng “xinh rai” phết!
Nhưng không hiểu tại sao hôm nay nghe Minh nói câu đó, mình lại đau tim thế nhỉ? Mong là không bị bệnh, bệnh ra đó ai chăm sóc Béo chứ!? Mà hình như dạo này Béo có bồ, hay về khuya, không khéo…
Mình cũng muốn có cháu bế lắm rồi ^o^!

 

 

Chapter 2:
C2

Hôm nay là ngày thứ hai cho kế hoạch tỏ tình của tôi. Tuy hôm qua thất bại ngoài mong đợi, nhưng tôi không nản lòng. Vâng, tôi đang nung nấu những ý tưởng “táo bạo” cho trò chơi, cũng đã chuẩn bị sẵn phương án khi thua trận để không bị lỗ.
Thực ra cũng chẳng có gì cao siêu trong kế hoạch của tôi. Đại khái là: sáng tỏ tình một ít, trưa thủ thỉ một tẹo, chiều đưa đẩy một tý, đến tối thì về nhà kiểm điểm lại kế hoạch =”=.

Tôi quyết định gây sự bất ngờ bằng việc xuất hiện trước cửa nhà cô ấy từ rất sớm, 6 giờ 30 phút. Tôi sẽ đèo cô ấy đến trường, đường đi quá xóc nên cô ấy sẽ nhẹ nhàng bám vào eo tôi, tôi quá hứng khởi nên đâm vào cột điện… À không, đấy là tôi chỉ nghĩ vớ vẩn thôi.

Bảy giờ kém 15, ôi Juliet của tôi ơi, cô làm cái quái gì mà lâu thế?

Bảy giờ kém 10, nàng Kiều kia, chỉ còn mười lăm phút nữa là trống rồi đấy! Làm ơn xuống đây để tôi còn đèo nàng đi học nào!

Bảy giờ kém 5, cửa mở.
- Minh hả con? Sao con lại đứng ở đấy? – Cô Phương, mẹ của nàng Juliet Kiều.
- À… Tú Anh đâu ạ?
- Nó đi sớm lắm cơ con ạ, tuần này nó phải trực nhật mà! – Cô Phương xách cái làn đi ra, vỗ vai tôi – Con đi chợ với cô không?
Trực nhật? Cái này không nằm trong kế hoạch của tôi! Nhớ, tối nhất định thêm vào!
- Dạ không, con còn phải đi học! Chào cô ạ!
Nói rồi tôi leo lên xe, phóng nhanh. Cô Phương thật là một kẻ nguy hiểm, lại còn rủ tôi đi chợ cùng chứ!? May mà tôi chuồn nhanh, không sẽ toi mất…

Đến trường vừa kịp lúc, chà, tôi cũng là một tay lái cừ khôi đấy chứ?

Theo đúng kế hoạch, “sáng tỏ tình một ít”, cứ đều đặn nửa tiếng một lần, tôi quay sang nói rất rõ ràng (nhưng cũng khéo léo để giáo viên không nghe thấy) ba chữ “Tớ thích cậu”. Tôi đổi cách xưng hô với tú anh một cách rất “tình tứ”. Cô ấy rất biết hợp tác, chỉ ngơ ra vài giây rồi ngoảnh mặt đi chỗ khác. Hình như là xấu hổ, tôi mong là vậy.

Bọn con trai hôm nay tẩy chay tôi thì phải. Nếu là hôm qua, khi cùng nhau đi vệ sinh, tôi và chúng nó còn vui vẻ đàm đạo về DotA; còn hôm nay, đến chào hỏi còn không có. Hứ, chúng mày thấy tao có người theo đuổi nên ghen tị chứ gì? Tôi biết thừa.

Vẫn tuân thủ kế hoạch đã đề ra, tôi rủ Tú Anh cùng đi ăn trưa để “thủ thỉ một tẹo”. Nhưng lại rất “trùng hợp”, chúng tôi gặp được một lũ con gái cùng lớp “vô tình” đi ngang qua, “tiện thể” rẻ vào cùng dùng bữa =”=. Bàn riêng hai người (mà tôi đã tự đặt tên cho nó là “Bàn tình yêu đôi lứa”, tôi biết, rất sến _ __!) bỗng trở thành bàn tiệc đông vui, bày la liệt các món từ rất rẻ đến rẻ, từ rẻ đến đắt và chủ yếu là RẤT ĐẮT!
Vậy mà sau khi ăn uống no nê, đám nữ ấy lại lũ lượt ra về với lí do vô cùng khó hiểu “Tạo không gian riêng cho Minh và Tú Anh”?! Báo hại tôi tình chưa thủ thỉ, mà tiền đã tiêu tan.

Mòn mỏi nửa ngày cuối cùng cũng đợi được đến giờ phút này: tôi và nàng bon bon trên đường. Tay nàng vẫn chưa thấy bám vào tôi. Tôi quyết định diễn lại mánh kinh điển trong lịch sử – phanh gấp. Để thêm phần gay cấn, tôi đợi tới đoạn xuống dốc, rồi mới:
- Kéttttt!!!!
- Á!!!!!
- Rầm!!!!
Đúng như tà niệm, Tú Anh theo quán tính ôm chầm lấy lưng tôi. Và còn hơn cả mong đợi, một bạn nữ đi xe đằng sau cũng bị mất lái, đâm sầm vào chúng tôi. Cả ba đổ kềnh ra mặt đất.
Càng ngẫm càng thấy đúng, người tính không bằng trời tính (hoặc tôi quá ngu nên tính cái gì cũng trật lất ~~’).

 

 

Giải quyết xong vụ lùm xùm đó, đưa Tú Anh về đến nhà cũng đã gần hai giờ trưa. Nghĩ giờ mà về thì cũng chỉ ngồi chơi game, rất hại mắt, lại tốn điện; chi bằng bây giờ tôi tìm cớ ở lại đây chơi, hâm nóng tình cảm sẽ hay hơn. Rất nhanh trí, tôi ngồi phịch xuống ghế, rên rỉ:
- A… Tớ đau chân quá!
Tú Anh đang í ới gọi mèo, nghe tôi kêu thì cũng tỏ ra lo lắng:
- Ông đau thế nào? Để tôi lấy thuốc.
- A… Tớ bị đau lắm!
- Đau lắm là đau như nào? – Tú Anh sốt ruột, vừa hỏi vừa chạy về phía tủ, lấy hộp y tế.
- Là đau… đau cực kì ý! – Mẹ ơi, tôi có đau đâu mà biết nó đau thế nào?!
- Ông thật là… – Tú Anh nhìn tôi, cau mày; đã bao giờ tôi nói cô ấy rất đáng yêu khi cau mày chưa nhỉ? Nếu ch

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Trò chơi tỉnh tò , 3.0 out of 5 based on 2 ratings
Trang: [1] 2 3 ... 28


Từ khóa: , , , ,
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3833 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(964 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(960 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3833 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1531 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2380 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED