* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 05/05/2013 - 23:58 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 5.0/5 (1 vote cast)

Nhớ Mãi Tình Anh

Tác Giả : Hoàng Thu Dung

Nguồn : Zing Forum

Chương 1

Tôi ngồi đối diện với ông giám đốc tương lai của mình , ông đang cúi xuống xấp hồ sơ của tôi , đọc tỉ mtỉ.
Nhỏ Nguyệt có bảo với tôi rằng ông giám đốc này rất có tài , nghiêm khắc nhưng đối xử rất tình lý…….. Nghĩa là tôi sẽ làm việc với một vị giám đốc không có gì đáng phiền hà cả.
Tôi lặng lẽ quan sát ông , đó là một ông già gầy gầy hơi khắc khổ nhưng rất dễ mến. Tôi lập tức có cảm tình với ông , trước hết là vì ông gầy , tối rất dị ứng với các ngài giám đốc bụng to và khuôn mặt tròn như…… ờ , như chiếc bánh cam mà lúc nhỏ mẹ thường mua cho tôi. Các ngài giám đốc như thế rõ làw thích bia rượu nhậu nhẹt , mà không có năng lực thì hay lãnh đạo tầm bậy, làm việc với các bậc ấy thì bực lắm. Tôi đã nghe các anh chị khoá trước than vãn nhiều rồi.
Ơn trời cho tôi làm việc với vị giám đốc đáng kính này.
Nhìn ông ấy , tôi nhớ thầy hướng dẫn thực tập của mình , sao họ giống nhau thế nhỉ.
Ông giám đốc vẫn ngồi nghiền ngẫm hồ sơ của tôi rồi bất thần ngẩng đầu lên , tôi chưa kịp thu lại tia nhìn tò mò của mình , cứ mở to mắt ngó ông chờ đợi.
− Nãy giờ cô quan sát tôi xong chưa?
Tôi ngớ ra , im như thóc. Ông giám đốc lập lại:
− Cô thấy tôi thế nào?
− Ơ… dạ , bác giống thầy con lắm , thầy hướng dẫn thực tập ấy.
− Giống như thế nào?
− Giống nhiều nhất là khuôn mặt , nhưng thầy con thì hiền hơn.
− Còn tôi thì dữ à?
− Dạ bác không dữ , nhưng bác có vẻ nghiêm khắc quá , nhỏ bạn con nói bác khó tính lắm , con thấy vậy cũng hay.
− Khó tính mà hay à?
− Hay lắm chứ , vì những người khó tính thường có tài , và có tài mới dám khó tính.
Ông ấy nhướng mắt nhìn tôi:
− Ai dạy cho cô lý luận đó vậy?
− Dạ tự con nghĩ ra đấy.
Ông lại nhíu mày:
− Cô thường nói năng tự do vậy à? Thường các cô mới ra trường đến nhận việc , không ai thoải mái như cô cả.
Gì mà tự do thoải mái. Tôi nói năng thế nào nhỉ? Hình như ông ấy trách tôi thì phải , trong khi tôi thì dành rất nhiều tình cảm cho ông ấy: Nghiêm khắc có gì xấu đâu. Ba ở nhà cũng nghiêm khắc đó thôi.
Cảm thấy phật lòng , môi tôi cong lên , tôi sụ mặt ngồi im.
Tôi thấy ông ấy nhìn tôi , hơi thoáng cười , rồi gật gù:
− Hai mươi ba tuổi , tốt nghiệp loại giỏi , được lắm. Cô có nguyện vọng vào làm khâu nào?
Tôi ỉu xìu:
− Bác phân vào khâu nào cũng được.
Ông ấy gõ gõ cây viết trên mặt bàn , nói ngắn gọn:
− Cô sẽ vào khâu KCS , ngày mai cô đến thực tập , tôi sẽ cho người hướng dẫn cô.
− Dạ
− Cô còn muốn gì nữa không?
− Dạ không
Ông đứng lên xếp hồ sơ lại. Tôi nhìn ông , cảm thấy không yên tâm , tôi dặn:
− Bác nhớ cất cẩn thận , coi chừng lạc mất của con.
Ông giám đốc nhướng mắt nhìn tôi , tôi vội giải thích:
− Là lần trước ở sở thủy sản giữ hồ sơ của con lâu ơi là lâu , mấy lần con đến hỏi thì có một anh bảo lạc mất rồi.
− Rồi sao nữa?

 

 

− Dạ con sợ quá , con khóc năn nỉ anh ấy tìm giùm , anh ấy mới chịu đưa.
Ông ấy bật cười:
− Họ ghẹo cô đó , nhưng thôi cô yên tâm đi.
− Dạ thưa bác con về.
Tôi ra đi , gót giày cao nện lóc cóc trên nền gạch. Cảm thấy mình làm ồn quá , tôi nhón gót đi chậm lại , nhưng thấy tiếng ồn quỉ quái kia cứ vang lên giữa bốn bức tường , tôi quay lại nhìn ông giám đốc le lưỡi. Ông ấy nhìn theo tôi cười bao dung…..
Hôm nay tôi xuống bến cảng nhận tôm.
Tàu về, mấy ng` thuỷ thủ ào ào lên bờ, cười nói ồn ào, đem tôm vào sân, không khí lao nhao tấp nập. Tôi đứng giữa thùng tôm, chăm chú phân loại.
Chợt một giọng nói oang oang vang lên:
− Vị tiểu thư nào đây? Mới vào công ty hả?
Tôi vẫn không ngước lên, vẫn cái giọng ấy nhắc lại:
− Tiểu thư không thèm trả lời à?
Tôi ngước lên. Đối diện với tôi là một gã con trai tướng tá như cướp biển, khuôn mặt hắn thật đẹp trai nhưng có vẻ ngang tàng. Hắn mặc chiếc quần jean bạc phếch, chiếc áo khoác treo lủng lẳng mấy cái khoá, nhìn rõ mất cảm tình.
Hắn đứng nghiêng người, tay thọc vào túi quần, nghiêng đầu nhìn tôi, cười cười, xung quanh cũng có mấy tên con trai cũng không khác hắn bao nhiêu, họ đứng yên ngắm nghía tôi.
Tôi cau mặt:
− Anh hỏi tôi hả?
− Ừ, hỏi cô, thưa tiểu thư.
Tôi thấy bất mãn, bèn trang nghiêm:
− Tôi không phải là tiểu thư, anh mà nói năng như vậy là tôi không thèm nói chuyện với anh đấy.
Gã con trai nheo mắt:
− Tiểu thư khó quá !
− Còn hơn anh giống cướp biển.
Đám con trai cười rộ lên khoái trá. Tôi không thèm nói chuyện với họ nữa, lẳng lặng làm việc.
Gã con trai tự nhiên cầm lấy cuốn sổ trên tay tôi, đọc lướt qua rồi ngẩng lên nhìn tôi:
− Sao có năm thùng loại một vậy?
Hắn hất mặt về mấy thùng tôm bên phải:
− Cái đó mà cô phân loại hai à?
− Tất nhiên!
− Sao loại hai, phải loại một chứ.
− Không hiểu anh nhìn tôm ra sao mà bảo loại một, anh không thấy tôm nhỏ hơn nhiều sao?
Hắn ngang ngược:
− Nhỏ hay lớn tôi không cần biết.
− Anh đừng có ngang, không chịu thì anh cứ đem về mà nấu canh ăn đi.
Hắn tỉnh bơ:
− Nhiều quá ăn sao cho hết tiểu thư.
− Không hết thì kệ anh, không việc gì tôi phải quan tâm.
− Chị Kim đâu rồi?
− Chị ấy nghỉ rồi, nghỉ hộ sản.
− Chị Kim mà nhận tôm về thì mấy cái này là loại một đó, cô bé khó quá, sợ chứ gì, mới thực tập phải không?
− Tôi tập sự hay không thì việc gì đến anh?
Hắn yên lặng ngắm nghía tôi, rồi gật gù:
− Rõ ràng là mới ra trường, còn bé lắm, chắc mới thôi bú đấy nhỉ?
Tôi phát khùng lên:
− Anh có trả quyển sổ không? Đã bảo là tôi không cần nói chuyện với anh mà.
− Trả chi vậy? Tôi không chịu cô bé phân loại như vậy.
− Anh mà không trả, tôi sẽ mách ông giám đốc của tôi.
− Ghê vậy à?
Xung quanh, mọi người thích thú theo dõi tôi đối đáp với hắn, cười trêu ghẹo, tức muốn khóc được. Tôi chớp mắt, vài tên con trai cười hô hố.
− Ê, tiểu thư sắp khóc rồi kìa.
− Mắt đỏ hoe rồi.
− Ấy đừng khóc.
Tôi bậm môi:
− Các anh đem tôm xuống tàu đi, tôi không thèm nhận đâu.
− Ôi, tiểu thư nổi giận rồi.
Gã con trai hài hước:

 

 

− Thưa tiểu thư, xin nàng chớ giận, tiểu thư mà không nhận tôm thì bọn này ăn sao cho hết.
Môi tôi run lên:
− Anh có trả quyển sổ cho tôi không?
− À, lúc nãy cô bảo để giám đốc giải quyết, tôi cũng muốn hân hạnh diện kiến ngài giám đốc lắm.
Hắn bới tung quyển sổ trên tay. Tôi bất lực nhìn hắn, không kìm được, nước mắt ứa ra từng giọt, rồi chảy dài trên mặt. Tôi thét lên:
− Tôi sẽ gọi giám đốc xuống làm việc với các anh.
Mặc cho họ cười ầm ĩ. Tôi chạy nhanh lên phòng giám đốc. Quên cả lịch sự, tôi đẩy cửa ào vào phòng, khóc tức tưởi. Ông ngạc nhiên nhìn tôi.
− Có chuyện gì vậy?
− Ở dưới bến có một thuỷ thủ nào đó, con không biết tên, anh ấy lấy mất quyển sổ của con rồi.
− Người nào? Ai lấy?
− Con không biết tên.
− Nó ra sao?
− Con không nhớ mặt, tự nhiên anh ấy giật quyển sổ, giữ luôn rồi…
Ông ấy lẩm bẩm:
− Chắc là thằng Phương rồi, lại quậy nữa.
Ông nhìn tôi:
− Thôi được rồi, để tôi xuống xem sao.
Ông đi nhanh xuống sân, tôi lót tót theo sau, gót giày nện lóc cóc. Mặc kệ, lúc này không phải là lúc để ý những cái vớ vẩn ấy.
Dưới bến, mấy tên con trai đang ngồi dọc thành cầu, ông giám đốc quát:
− Tụi bây làm gì vậy? Quậy nữa hả?
Một tên đứng dậy lễ phép:
− Dạ đâu có chú, thấy cô này dễ thương tụi con chọc thôi mà.
− Còn thằng Phương đâu?
− Dạ Vũ Phương nghe nói có chú xuống nên đi mất rồi.
Ông giám đốc quay lại tôi:
− Cô lên đi, để tôi cho ng` khác xuống giải quyết.
Tôi đi lên phòng KCS. Bước vào cửa, tôi thấy có mấy anh đang ngồi tụ tập bên bàn, gã con trai tên Vũ Phương cũng ở đó. Hắn là gì trong công ty mà đi đứng thoải mái như vậy?
Thấy tôi, anh Trung nháy mắt với Vũ Phương cười cười, hình như họ mới nói về tôi thì phải.
Vũ Phương quay lại nhận ra tôi, hắn nheo mắt:
− Sao cô bé không ở dưới nhận hàng, cô bé đi kiếm tôi đó à?
Tôi vênh mặt lên:
− Anh vừa bảo cần gặp giám đốc mà, sao không ở dưới lại trốn đi.
Vũ Phương vờ rụt cổ:
− Tôi sợ ông ấy lắm, cô bé đừng nói ông ấy tôi đang ở đây nhé, cám ơn bé rất nhiều.
Hắn nói câu gì cũng làm tôi bực mình được cả. Tôi ngẩng đầu:
− Không được gọi tôi là cô bé, tôi lớn rồi.
Tôi hất bím tóc ra sau, hét lên:
− Tại sao không quen nhau mà anh cứ trêu chọc tôi hoài vậy chứ. Bộ anh không nói chuyện bình thường được hả, anh là ng` khó ưa nhất mà tôi mới thấy, anh là…
Vũ Phương đứng tựa tường khoanh tay nhìn tôi như nhìn một đứa bé, rồi bật cười:
− Ôi tiểu thư lại nổi giận rồi.
Mấy anh trong phòng nhìn tôi với vẻ thú vị, Vũ Phương hơi nheo mắt với họ, rồi đứng dậy đi về phía tôi, kéo chiếc ghế, nghiêng đầu làm một cử chỉ mời mọc:
− Dám mong tiểu thư bớt giận, mời nàng ngồi.
− Tôi không thèm ngồi.
Tôi quay ng` bỏ đi. Vũ Phương nói vọng theo:
− Cô bé bỏ quên quyển sổ rồi.
Tôi đứng phắt lại, bây giờ mới nhớ quyển sổ. Quên cả giận tôi nói tỉnh táo:
− Tí nữa tôi quên, anh đưa đây.
Vũ Phương bật cười, tôi thấy hắn khó ưa không chịu được. Tôi bậm môi:
− Anh có trả quyển sổ cho tôi không đấy.
− Tôi chưa muốn trả.
Tôi ngớ người ra. Bực mình quá, tôi hét toáng lên:
− Vậy thì anh cứ lấy mà gặm đi, tôi không thèm đâu.
Tôi quay ngoắt đi, tức muốc khóc được. Họ cười rần lên.
Từ lần đầu tiên chạm trán với Vũ Phương ở bến cảng, tôi cứ gặp hắn liên tục trong công ty. Bao giờ gặp tôi, hắn cũng tranh thủ một vài câu trêu ghẹo. Hắn chọc cho tôi tức phát khùng lên rồi lại nhe răng cười khoái trá. Đã mấy lần tôi tự hứa sẽ không thèm nói chuyện với hắn, thế nhưng khi hắn đến gợi chuyện, tôi thường quên bẵng ý định của mình và bao giờ cũng trả lời hết sức thành thật. Thường hắn hay tạo vẻ mặt thành thực vô tội khi làm quen, nhưng đến lúc chia tay, hắn lại buông một câu châm chọc vào cái tính mà hắn cho là trẻ con của tôi, rồi cười ha hả bỏ đi. Tôi tức tối mà chẳng làm gì được cả. Và thực tình cũng không biết hắn là ai. Có lần tôi hỏi anh Trung:
− Anh Phương làm ở đâu mà hay vào công ty mình thế, anh Trung?
Lúc ấy anh Trung chỉ cười cười, trả lời lấp lửng:
− Trước sau gì Vân cũng biết, không chừng sẽ biết rành hơn cả anh nữa.
Tôi vẫn vô tư:
− Anh không nói thì làm sao em biết được. Anh biết không, lần nào gặp em anh ấy cũng trêu chọc cả, em ghét mấy người như vậy lắm.
− Vậy hả? Tại em dễ thương nên Vũ

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Nhớ mãi tình anh, 5.0 out of 5 based on 1 rating
Trang: [1] 2 3 ... 32


Từ khóa: , , ,
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3831 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(960 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(957 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3831 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1529 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2379 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED