* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 07/05/2013 - 23:05 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)

Hạnh Phúc Có Thật Của Tôi

Tác Giả : nh0cyabu

Nguồn: Zing Forum

CHAP 1 : (Shiho Miyano) Máu và nước mắt

Shiho cảm thấy đau, viên đạn nằm trong ổ bụng, có lẽ đã xuyên qua một bộ phận nào đó. Máu vẫn chảy ồ ạt, thấm qua cả chiếc áo sơ-mi trắng mà Shinichi cởi ra để băng bó cho cô.
Chàng thám tử bế cô trên tay, lưng cõng Ran, cố gắng chạy từng bước nặng nhọc xuống chỗ tàu thoát hiểm. Lửa bao vây tứ phía, hơi nóng hừng hực phả vào mặt Shinichi. Mồ hôi của cậu nhỏ giọt lên gương mặt xinh đẹp của cô. Máu cô đẫm trên bờ ngực cậu. Ran đã ngất xỉu, đang ngủ yên bình trên lưng cậu, mà không biết rằng, giấc ngủ đó được đổi lấy bằng 2 viên đạn trên người Shiho.
Shiho không biết tại sao, khi Chianty chĩa súng vào cô ấy, không một giây suy nghĩ, cô nhào ra đỡ.
Bây giờ, nằm gọn trong lòng cậu, nhìn nét mặt thanh thản của Ran, cô mỉm cười yếu ớt, và hiểu lí do.
Vì cô ấy giống nee-chan.
Vì cô ấy từng cứu cô.
Vì cô ấy là người Shinichi Kudou yêu.
Vì cô ấy….là người duy nhất có thể đem lại hạnh phúc cho anh.
Shiho nhìn Shinichi dịu dàng, đau đớn.
Vì tôi yêu anh.
Nên tôi chỉ cần anh hạnh phúc….
Shinichi đã đến được thuyền cứu hộ. Chết tiệt. Thuyền chỉ giành cho 2 người.
Không chần chừ, Shinichi bế cô đặt lên thuyền, sau đó nhẹ nhàng để Ran vào chỗ còn lại. Nhưng…
Đoàng.
Một viên đạn xuyên qua cánh tay Shinichi, máu anh bắn vào mặt cô.
Cả hai thản thốt quay lại.
Korn.
Nhanh như cắt, Shiho kéo cánh tay Shinichi, làm anh ngã chúi lên thuyền, rút khẩu súng lục ngang thắt lưng của anh, bắn vào Korn.
Gã ngã xuống, một nụ cười độc ác thoáng hiện trên môi.
Shiho lập tức hiểu ra.
Trước khi Shinichi kịp có phản ứng gì, Shiho nhét vào miệng anh một loại bột trắng trắng.
Thuốc ngủ, và có hiệu lực ngay lập tức.
Shinichi trợn to đôi mắt nhìn cô, nhưng cô đã đẩy anh xuống thuyền, nằm kế Ran, còn mình thì một tay ôm ngang bụng, bước trở lại.
Shiho mím chặt môi, cố nén tiếng bật khóc đau đớn, quỳ xuống bên cạnh con thuyền nhỏ.
Cô đưa tay, vuốt nhẹ lên mặt Shinichi-người đang cố gắng khống chế lại cơn buồn ngủ bằng cách cắn môi đến tóe máu.
Từng ngón tay run rẩy, chầm chậm, lướt trên khuôn mặt lấm lem đầy máu và mồ hôi của chàng thám tử trẻ.

 

 

- Shinichi, hãy quên Sherry đi. Quên Ai Haibara đi. Quên cả Shiho Miyano đi
Đôi môi Shinichi mấp máy, không thốt ra tiếng, nhưng qua ánh mắt tuyệt vọng ấy, có thể thấy rõ một chữ KHÔNG thét lên trong đau đớn.
Cô lắc đầu, qua mái tóc màu nâu đỏ ngắn bết vào mồ hôi trên mặt, tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo mê hoặc. Nhìn gương mặt trắng bệch vì mất máu quá nhiều., dưới ánh lửa đỏ đang nhảy múa cuồng loạn phía sau, khiến Shinichi cảm thấy, cô giống như một thiên sứ vừa bị quăng xuống hỏa ngục.
- Hãy sống hạnh phúc. Quên Shiho đi. Và cả những điều tớ sắp nói với cậu.
Máu từ miệng Shinichi tứa ra, chảy ròng ròng. Nhưng cơn đau đó không bằng một góc nhỏ cơn đau trong tim cậu lúc này.
Ngón tay Shiho lướt lên miệng cậu, quệt đi vết máu. Một nụ cười nhợt nhạt, nhưng rất dịu dàng, nở trên đôi môi anh đào xinh xắn, khiến gương mặt cô như sáng bừng lên giữa trời đêm.
Shiho nhoài người ra trước, cái đau thốc lên từ bụng,khiến toàn thân cô gần như tê liệt, nhưng ánh mắt xanh biếc của cô vẫn lấp lánh một niềm hạnh phúc kì lạ.
Run run, cô đặt môi mình lên môi anh, cảm nhận rõ rệt bờ môi lạnh ngắt của anh đang giật giật, nhưng không có vẻ phản đối. Một giọt nước mắt lăn dài trên đôi má, vị mằn mặn hòa cùng vị tanh tanh của máu, đọng trên đầu lưỡi Shiho.
Shinichi muốn nhấc cánh tay lên, muốn chụp lấy cổ cô gái mà kéo xuống, nhưng toàn thân anh không còn chút sức lực nào nữa.
Chưa bao giờ anh thấy hận mình đến vậy!
Cô nhấc đầu khỏi anh, nhìn thẳng vào đôi mắt đang chìm trong sự bàng hoàng, đau xót, lẫn sự tiếc nuối khôn cùng. Cô thì thầm, nhẹ như tiếng gió thoảng, bằng một giọng trầm lắng, vừa buồn bã dịu dàng, vừa sâu lắng tuyệt vọng.
- Em yêu anh, Shinichi!
Đôi mắt Shinichi dần dần khép lại, không biết Shiho có trông thấy hay không, hai dòng nước mắt đang từ từ lăn dài. Trái tim anh tan vỡ, không phải thành hai mảnh, mà là hàng ngàn mảnh hay thậm chí còn nhiều hơn thế.
Chiếc thuyền nhỏ trôi xa dần…xa dần.
Chỉ còn một cô gái ở lại, trong biển lửa, nắm chặt nút điều khiển quả bom, không dám buông tay.
Lặng lẽ, lặng lẽ…
Nhìn hạnh phúc của cô trôi xa.
Nhìn tình yêu của tôi trôi xa.
Nhưng cô không hề hối hận. Mãi mãi, không-hối-hận.
Cô mỉm cười, buông tay.
Tiếng quả bom tích tắc bắt đầu nhảy số như điên dại.
Shiho gục xuống, trước mắt mờ dần, mờ dần.
Và bóng đêm trở lại.

 

 

CHAP 2: (Shinichi Kudou) Ác mộng

Máu.

Nước mắt.

Bờ môi run run của em đặt lên môi tôi. Rõ ràng rất dịu dàng, rất ngọt ngào…Nhưng sao khiến tim tôi đau đớn như vậy.

Tôi biết, tôi sắp mất em.

Mà không, chắc chắn là tôi sẽ mất em…

Tôi cảm thấy máu đang bật ra trên môi dưới sức ấn của răng, mi mắt nặng trĩu, nhưng vị tanh tanh mặn mặn của máu đã giúp tôi giữ được chút tỉnh táo. Em nhìn tôi, mỉm cười.

- Shinichi, hãy quên Sherry. Quên Shiho Miyano. Quên Ai Haibara đi.

“KHÔNG”, tôi thét lên trong đầu,”Shiho”

Nhưng cổ họng tôi rất nóng, ko thể mở miệng được. Tôi muốn níu em lại, nhưng toàn thân tôi tê liệt, ko thể nhúc nhích.

“Shiho! Đừng!”, tôi gào lên, nhưng tôi biết em ko nghe thấy.

Em rời khỏi môi tôi. Máu trên người em đã thấm qua lớp băng trắng tôi quấn bằng áo sơ mi, nhỏ giọt xuống boong thuyền. Gương mặt em tái dại vì đau đớn, mồ hôi chảy bết những sợi tóc màu nâu đỏ vào gương xinh đẹp.

Nhưng tại sao…em vẫn mỉm cười?

Tại sao…đôi mắt em…lại ánh lên vẻ hạnh phúc đến vậy?

- Em yêu anh.

Giọng nói dịu dàng, sâu lắng. Chỉ 3 chữ, nhưng khiến tim tôi vỡ nát. Xộc thẳng vào đầu tôi, vọng đi vọng lại không ngừng.

Rồi em cắt dây neo, đẩy thuyền tôi ra xa.

Nước mắt tôi bắt đầu lăn dài, không cách nào kềm chế được nữa.

***

Hộc…hộc…

Như những đêm khác, tôi mở bừng mắt với tấm lưng ướt đẫm.

Xung quanh vẫn là màu đen của đêm tối.

Đập tay vào trán, tôi cảm nhận lòng bàn tay lạnh ngắt nhưng trán lại rịn đầy những giọt mồ hôi nóng hổi.

Không, không chỉ là mồ hôi.

Tôi ngồi dậy, với bật chiếc đèn ngủ, luồn tay xuống đệm, lấy ra một bức ảnh đã được ép plastic cẩn thận.

Những kỷ niệm xa xưa tràn về, tôi khẽ mỉm cười theo bản năng. Ngón tay miết lên một hình dáng quen thuộc trong tấm ảnh- Đội thám tử nhí lừng lẫy năm nào.

Tôi đang đứng tâng bóng ở trung tâm, Genta ngồi lăn ra đất nhai một bịch snack, Ayumi cười đến tít mắt, hai má ửng hồng, Mitsu thì đang vùi đầu vào quyển Kamen Yaiba. Và bên trái, Haibara đứng bắt chéo tay trước ngực, tựa lưng vào thân cây, nhìn tôi với đôi mắt xa xăm, khoé môi khẽ nhếch lên, nhẹ đến mức nếu không để ý kỹ sẽ không thấy.

Cô ấy luôn luôn như thế. Lạnh lùng, trầm tĩnh, luôn tiết kiệm nụ cười đến mức tối đa có thể.

 

 

Shiho, em bảo tôi quên em, nhưng lại không nói tôi biết làm sao để quên?

Tôi phải quên em bằng cách nào?

Shiho….

Biết rằng không thể nào chợp mắt nữa, tôi rời khỏi giường đến phòng sách. Hi vọng ngài Sherlock Holmes sẽ giúp đôi mắt tôi khép lại. Đó cũng là cách duy nhất tôi truy trì giấc ngủ dở dang của mình suốt hơn 2 năm qua.

***

- Shinichi, anh lại ngủ ở phòng sách nữa.

-Uhm…

Tôi lơ mơ khi nghe giọng nói quen thuộc. Một cái tên bật ra khỏi miệng, rất nhỏ.

-Shiho?

Tôi không chắc là chủ nhân giọng nói kia có nghe không, nhưng tai tôi thì nghe rất rõ. Hai mắt tôi mở rộng trước khi một cơn giông tố nào đó ụp tới. Nhưng không, cô ấy đã rời khỏi phòng sách từ lúc nào, và có vẻ đang tất bật dưới bếp.

- Em đã làm sẵn thức ăn, đợi tý đang hâm lại.

Tôi vươn vai, cảm thấy lưng mình nhưng nhức. Hậu quả của việc ngủ gục trên bàn suốt 2 năm. Chẳng trách ai được, tự mình chuốc lấy thôi mà.

-Shinichi, nhanh lên!

-Uhm.

Tôi nhét vội tấm ảnh vào giữa quyển sách, cất vào hộc tủ. Cố gắng vệ sinh buổi sáng thật nhanh, tôi khoác vội chiếc áo sơ-mi trắng, chạy xuống bếp.

Trên bàn ăn đã sắp sẵn hai phần sandwich thịt, kèm trứng, cả một tách cafe đen. Tôi ngồi vào bàn với một chút thắc mắc:

- Sao em đến sớm vậy?

- Hôm nay chúng ta bận rộn cả ngày mà, ko sớm sao được._ Ran mỉm cười, gương mặt thoáng ửng hồng.

- Bận rộn?_ Tôi cau mày, phải đến 5′ lục lọi giữa mớ vụ án và hình ảnh lẫn lộn, tôi mới nhớ ra việc bận rộn này là gì.

Ran thở dài, gương mặt thoáng chút thất vọng, nhìn tôi chăm chăm. Một nụ cười hối lỗi chính là liều thuốc tốt nhất lúc này.

- Anh nhớ rồi. Đi mua nhẫn kết hôn, và chọn áo cưới chứ gì.

Nét mặt Ran bừng sáng, cô gật đầu, vui vẻ lên kế hoạch:

 

 

- Chút ta sẽ tới cửa hàng đá quý ở khu thương mại Haido, Sonoko có giới thiệu cho em 1 chỗ quen biết. Nhân tiện chúng ta có thể đi mua sắm loanh quanh trong khu thương mại,em muốn xem trước vài bộ trang trí nội thất…

Tôi đáp lại vẻ hào hứng của Ran bằng nụ cười quen thuộc, cắm cúi giải quyết cho xong phần sáng của mình trong một tâm trạng nặng nề.

…2 năm.

Em đã ra đi 2 năm.

Tôi đã cố gắng hoàn thành một phần di nguyện của em.

Tôi đã cố gắng sống thật hạnh phúc.

Mỗi ngày, Ran đến chuẩn bị bữa sáng cho tôi với nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Nhưng khắc vào mắt tôi lúc đó lại là cái nhếch môi rất khẽ của em.

Tôi nắm tay Ran đi trên những con phố dài từ nhà đến sở làm, bàn tay ấm áp và mềm mại.

Nhưng cảm giác luồn qua từng ngón tay tôi lúc đó, lại lành lạnh, man mát. Bàn tay trẻ thơ ngày nào tôi đã nắm chặt trong cơn chạy trốn hoảng loạn.

Tôi nhìn vào đôi mắt nâu dịu dàng của Ran, lấp lánh những tia nắng hạnh phúc.

Đôi mắt em xanh biếc lạnh lùng, nửa thờ ơ nửa sâu sắc, ánh mắt luôn khao khát một bờ vai nương tựa, ánh mắt luôn khao khát một tia hạnh phúc dù mỏng manh.

Hạnh phúc…

Cuối cùng, sau 2 năm, Ran cũng đề cập đến việc kết hôn.

Một tháng trước, chúng tôi đính hôn.

Tuần sau, chúng tôi chính thức cử hành hôn lễ.

Nhìn gương mặt hớn hở của Ran, tôi thầm thở dài.

Shiho, đây chính là hạnh phúc mà em muốn, phải ko?

 
Hạnh Phúc Có Thật Của Tô

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Trang: [1] 2 3 ... 7


Từ khóa: , , , ,
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3833 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(964 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(960 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3833 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1531 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2380 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED