* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 10/05/2013 - 23:51 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)

Adeline Bên Sợi Dây Đàn
Tác giả: Thang Vũ Đình
Người dịch: Thu Trần

Một cô gái mồ côi cả cha lẫn mẹ.
Một chàng trai xuất thân danh giá, nhưng lại bị ghẻ lạnh.
Một người theo đuổi giấc mơ, tràn đầy hy vọng về cuộc sống, hy vọng tìm ra người tài trợ bí mật ở đất nước Hàn Quốc xa xôi.
Một người trốn tránh hiện thực, thờ ơ với tất cả, một mình cô độc trong ngôi nhà gỗ.
Truyền thuyết kể rằng: Có một vị quốc vương tên là Pygmalion, tạc nên một bức tượng thiếu nữ vô cùng xinh đẹp và đặt tên là Adeline. Thiếu nữ ấy đã trở thành người bạn duy nhất trong cuộc đời của quốc vương, ngài cầu khấn thần linh, chờ đợi kỳ tích của tình yêu…
Tiếng đàn của vận mệnh ngân lên nơi đất khách,
Nàng Adeline liệu có thức tỉnh được trái tim đã ngủ say?
Tình yêu có làm nên kỳ tích???

 
Chương 1: May mắn bất ngờ

 
* Đôi cánh thiên thần trắng muốt, xinh đẹp.

* Chiếc gậy thần với những viên đá quý sáng lấp lánh.

* Thần may mắn mỉm cười, vạch một tia sáng trên bầu trời.

* Nỗ lực hết mình để nắm lấy nó. Nó sẽ đưa bạn đến vương quốc mộng mơ.
********************
Một buổi chiều mùa hạ dịu mát, những cơn gió nhẹ nhàng lướt qua người, không để lại bất kỳ cảm giác nhớt dính nào. Mặt trời đỏ lựng hắt lên ánh hào quang, nhuộm không gian thành sắc đỏ của anh đào, rực rỡ nhưng không chói mắt. Những bông hoa sen kiêu hãnh nở trên hồ nước trong sân trường, không hề bận tâm đến những chú cá nhỏ đang làm nũng dưới mặt lá xanh mơn mởn, quẫy mình tạo thành những gợn sóng lăn tăn.

Thỉnh thoảng có mấy tia sáng nghịch ngợm hắt qua song cửa sổ, rọi chiếu vào phòng nhạc. Những hạt bụi bay bay dưới ánh nắng, như đang thì thầm to nhỏ về tiếng đàn du dương trầm bổng.

Phòng nhạc trống trải nhưng sáng sủa. Cách bài trí giá để bản nhạc và bàn ghếở đây theo phong cách cổ điển. Mùi hương của gỗ lan tỏa khắp mọi nơi.

Giữa phòng nhạc là một cây đàn tranh cổ tao nhã. Một cô gái thanh tú hơi ngả người về phía trước, hai mắt khép hờ, những ngón tay nhẹ lướt trên dây đàn. Phấn tùng hương lẫn với tiếng đàn bay lượn trong không trung, càng tăng thêm phần hấp dẫn cho người chơi đàn.

Mái tóc đen nhánh dài đến eo được vén gọn gàng sau tai. Mười ngón tay dài và trắng mịn. Ngón tay lướt nhẹ tạo thành đường cong hoàn mỹ trong không trung rồi lại từ từ hạ xuống. Những nốt nhạc như nhảy múa giữa không trung, tiếng nhạc du dương trầm bổng say đắm lòng người.

Bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên giòn giã.

Người phụ nữ trung niên đứng trước cửa sổ, quay lưng về phía cô gái lúc ấy cũng quay người lại, mỉm cười và nói: “Rất tốt, rất tốt”.

Người phụ nữ nhìn cô học trò giỏi giang của mình với ánh mắt tán thưởng, không tiếc lời khen ngợi: “Bản nhạc Khổng tước đông nam phi (1) này rất khó. Cô còn lo không biết có phải mình chọn sai bản nhạc cho em không. Nhưng em đã hoàn thành rất xuất sắc, ngoài cả sự mong đợi của cô. Dù là kỹ thuật diễn tấu, cách biểu hiện tình cảm hay phương pháp biểu diễn đều rất tốt. Cô tin rằng chắc chắn em sẽ vượt qua vòng phỏng vấn vào trường cấp ba thuộc Học viện Âm nhạc Trung Quốc lần này”.

“Thật ạ? Thật sự có thể được ạ?”. Hiểu Tranh nói, nhìn cô Diệp bằng ánh mắt rất chân thành. Đôi mắt to tròn dưới đôi lông mày rậm sáng lấp lánh, toát lên vẻ trẻ con đáng yêu.

“Ừ, đúng rồi, trường mình có một suất trao đổi học sinh sang Hàn Quốc. Em đã nghe nói chưa?”. Cô Diệp bước lại gần, khẽ hỏi Hiểu Tranh.

“Rồi ạ, nhưng em nghĩ chuyện ấy không liên quan đến em. Nhiệm vụ quan trọng hàng đầu của em bây giờ là vượt qua kỳ thi phỏng vấn của trường cấp ba Học viện Âm nhạc”. Hiểu Tranh gấp bản nhạc, ngẩng đầu nhìn cô Diệp với ánh mắt ẩn chứa sự tò mò.

“Nếu em đến Hàn Quốc sẽ có thể gặp một người. Cô ấy là một trong những nghệ sĩ đàn tranh vô cùng nổi tiếng hiện nay”. Cô Phó chậm rãi nói.

“Sao lại thế được ạ? Đàn tranh là nhạc cụ truyền thống của Trung Quốc. Nghệ sĩ đàn tranh giỏi nhất sao lại là người nước ngoài ạ?”. Hiểu Tranh ngạc nhiên hỏi.

 
Cô Phó không nói gì, hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, ngước nhìn bầu trời đêm u tối, dường như kýức đang quay trở về với những năm tháng xa xôi trước đây.

“Cô ấy tên là Hàn Âm Ái, là người Trung Quốc. Từ nhỏ đã theo học đàn tranh của giáo sư Tăng, bậc thầy về đàn tranh thời bấy giờ. Về sau, cô ấy dạy học trong Học viện Âm nhạc Trung Quốc. Lúc ấy, cô vẫn là học sinh của Học viện Âm nhạc. Kỹ thuật chơi đàn của cô ấy mang phong cách rất đặc biệt, khiến người khác không khỏi thán phục. Nhưng sau này không biết vì lý do gì mà vội vàng rời khỏi Trung Quốc, không hề có tin tức gì. Nghe người ta nói cô ấy dạy học trong một trường đại học của Seoul. Trường học mà chương trình trao đổi học sinh đưa sang chính là trường cấp ba trực thuộc Đại học Seoul. Cô nghĩ đây là một cơ hội tốt. Em có thể thử xem sao”. Cô Diệp mỉm cười, ánh mắt của cô ẩn chứa sự khích lệ.

“Vâng ạ, vậy thì em sẽ cố gắng hết sức”. Hiểu Tranh gật đầu. Lúc này, trong lòng cô hàng ngàn ngọn sóng trào dâng. Dòng suy nghĩ có chút rối bời.

Đêm khuya yên tĩnh, Hiểu Tranh ngồi trước bàn học, đắm chìm trong suy tư. Seoul, một thành phốở phía bắc xa xôi. Đối với cô, thành phốấy có một thứ tình cảm rất đặc biệt. Nhưng với điều kiện kinh tế hiện nay của cô, sống ở Hàn Quốc là một chuyện vô cùng khó khăn. Cho dù là học sinh được cử đi, không cần lo học phí, nhưng tiền ăn ở đi lại cũng không phải là một khoản nhỏ. Nhưng, dù có khó khăn thế nào, Hiểu Tranh vẫn muốn cố gắng hết sức. Bởi vì ở đó, cô không chỉ có thể nâng cao tài nghệ chơi đàn tranh, quan trọng hơn là cô được gặp một người. Một người mà cô ngày đêm mong nhớ. Chiếc đồng hồ treo tường đổ chuông ding dang, Hiểu Tranh mở ngăn kéo, cẩn thận nâng tập phiếu chuyển tiền đặt vào một chiếc hộp được trang trí tinh xảo. Ánh đèn màu vàng cam nhàn nhạt chiếu rọi vào khuôn mặt rạng rỡ của cô. Lòng quyết tâm đã khắc sâu trong trái tim cô.
**********
Bước ra từ phòng giáo viên chủ nhiệm, Hiểu Tranh mỉm cười rạng rỡ. Cô thở phào nhẹ nhõm, ngước nhìn bầu trời cao vời vợi.

Ánh nắng chan hòa, bầu trời trong xanh, giống như một tấm gương khổng lồ. Những đám mây trắng đáng yêu trôi bồng bềnh, tô điểm cho bầu trời.

Thời tiết thật đẹp, dường như bầu trời cũng đang mỉm cười. Cô mãn nguyện nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, sau đó men theo hành lang dài tít tắp về phòng học của mình.

Khi đi qua các lớp học khác, những nam sinh ngồi gần cửa sổ nhìn thấy bóng dáng của cô lại thi nhau thò đầu ra cửa sổ để nhìn ngắm.

Tâm trạng thực sự rất vui, cô không kìm được mỉm cười.

Nụ cười của cô giống như đóa hoa của mùa xuân ấm áp. Trong nháy mắt, đóa hoa ấy nở rộ, rực rỡ, lay động lòng người.

Phía sau lưng vang lên tiếng huýt sáo, tiếng thì thầm to nhỏ, tiếng bàn ghế xô xệch, tiếng sách vở đồ dùng rơi xuống đất.

Cô không ngoảnh đầu lại mà tiếp tục đi về lớp của mình.

“Nực cười hết chỗ nói!”.

“Cô ta tưởng mình là ai cơ chứ? Lúc nào cũng ra vẻ ta đây”.

“Mới đầu thì vờ như thanh cao, bây giờ chẳng phải cũng sốt sắng chạy đi đăng ký sao?”.

Một đám nữ sinh mồm năm miệng mười, bàn tán xôn xao.

“Cũng không suy nghĩ xem khả năng của mình đến đâu, cô ta có tư cách đăng ký không? Dù là du học không mất tiền nhưng tiền sinh hoạt vẫn phải tự mình bỏ ra. Mức sinh hoạt của người dân Hàn Quốc cao như thế, một đứa nghèo kiết xác như cô ta dựa vào cái gì mà đòi đi?”. Trương Mỹ Lệ, người giàu có nhất lớp mỉa mai nói. Trên khuôn mặt tròn như cái đĩa tây là nụ cười rất khó coi.

Bình thường cô ta thấy chướng mắt nhất là Tần Hiểu Tranh. Chẳng phải là học giỏi hơn một chút thôi sao, có gì ghê gớm cơ chứ? Trương Mỹ Lệ sờ lên khuôn mặt phúng phính của mình, nỗi phẫn nộ trong lòng lại trào dâng.

 

“Đúng thế, đúng thế”.

Thấy mọi người đồng thanh tán thưởng, Trương Mỹ Lệ càng tỏ ra đắc chí: “Cô ta không lượng sức mình đi đăng ký cũng được thôi, cho cô ta biết thế nào là mất mặt. Ha ha”.

“Ha ha ha…”. Tiếng cười vang dội khắp nơi.

Hiểu Tranh không nói gì. Khuôn mặt bình tĩnh như mặt nước hồ phẳng lặng. Có lẽ những lời chế nhạo, bàn tán và mỉa mai như thế này bao nhiêu năm nay cô đã quen rồi. Trước đây cô còn ấm ức, chạy ra nói lại vài câu, nhưng thời gian trôi đi, thêm vào đó, một lòng say mê chơi đàn khiến cô trở nên bình tĩnh hơn.

Cô khẽ thở dài rồi bước vào lớp như chưa có chuyện gì xảy ra.

Sự xuất hiện của cô khiến tất cả mọi người im bặt. Bỗng chốc lớp học lặng phắc như tờ.

Cô nhẹ nhàng ngồi xuống ghế của mình.

Bình thản đọc sách. Đôi hàng mi rậm rạp, khẽ xòa xuống khiến người ta không nhìn rõ ánh mắt của cô, nhưng có thể cảm nhận được nghị lực và sự mạnh mẽ toát ra từ con người ấy.
***********
Phòng học lớp 9A.

Bây giờ đang là giờ họp lớp. Cô Tôn chủ nhiệm đeo cặp kính viền đen, đứng trên bục giảng, nhắc đi nhắc lại với cả lớp đến lần thứ N (N tuyệt đối lớn hơn 100) lời căn dặn cũ rích mà không hề thấy nhàm chán: “Bây giờ các em sắp tốt nghiệp rồi. Các em cần chuyên tâm, chăm chỉ ôn tập. Cố gắng bằng tất cả sự nỗ lực của mình để đạt được thành tích cao nhất…”.

Phía dưới, tất cả học sinh đều cố gắng hết sức để giữ yên lặng, chăm chú lắng nghe bài “ngữ văn” đã thuộc làu làu như lòng bàn tay. Nhưng tâm trí thì đã bay ra ngoài phòng học từ lâu.

Hôm nay là một ngày trọng đại. Ngày công bố danh sách học sinh lọt vào vòng trong chương trình trao đổi học sinh Trung – Hàn. Dùng đầu ngón chân cũng có thể tưởng tượng được, chắc chắn là bây giờ học sinh toàn trường đều nóng lòng chờ đợi tiếng chuông tan học. Nhưng cô Tôn vẫn nói không ngừng nghỉ. Đúng là khiến người ta không thể chịu đựng được. Trên khuôn mặt của một số học sinh đã lộ vẻ mặt đau khổ, đáng thương.

Cô Tôn không hề nhận thấy sự khác lạ của lũ học trò mà vẫn tiếp tục bài thuyết giáo của mình: “Phải biết rằng thi được vào trường cấp ba trọng điểm có nghĩa là đã bước được một chân vào cánh cửa trường đại học…”.

Trương Văn huých tay Hiểu Tranh, khẽ nói với cô bằng giọng điệu hết sức khó chịu: “Bài thuyết giáo của cô Tôn cứ như là vải bó chân ấy, vừa thối vừa dài, chán chết đi được”.

Hiểu Tranh hơi nghiêng đầu, đặt tay lên miệng rồi khẽ “suỵt” một tiếng.

Nhưng cô T

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Trang: [1] 2 3 ... 34


Từ khóa: , , , ,
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3819 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(958 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(956 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3819 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1525 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2377 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED