* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 10/03/2014 - 22:38 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)

- Trộm ! có trộm bà con ơi, bắt lấy nó…

Ông Tú cầm cái chổi quét nhà lao vội ra ngoài ngõ vừa chạy vừa hô lớn. Mấy người hàng xóm cũng vội vàng mở cửa ra xem tình hình thế nào. Bà Nhung ở sát nhà ông Tú đang ngồi trong toa-lét, nghe thấy tiếng hô bắt trộm cũng hốt hoảng kéo luôn cái quần hoa lên đến quá bụng để chạy vội ra xem…Bất chợt bà lại quay vào nhà vớ luôn con dao phay làm vũ khí, vừa nhìn thấy ông Tú bà hỏi dồn dập:

- Đâu, đâu! Đứa nào, có tóm được nó không…Có mất gì không?

Ông Tú thở hổn hển chống cái chổi xuống đất, miệng vẫn lẩm bẩm mặc cho những câu hỏi của hàng xóm đứng vây xung quanh:

- Mẹ bố tiên sư nhà mày! Ông mà tóm được thì ông chọc cho mày thọt lên đến tận cổ!

Bà Nhung lạch bạch thân hình béo tròn của mình chạy ra đầu ngõ hết nhìn lên lại nhìn xuống rồi quay lại nói với ông Tú:

- Thế có mất cái gì không? Gớm ông hét to quá, làm tôi chưa giải quyết xong cái chỗ dở…

Đã bình tĩnh trở lại ông Tú bắt đầu kể:

- Đang nằm nghe cải lương Lan và Điệp, tự nhiên tôi thấy một bóng người đi vào trong nhà, nhìn thấy tôi nó bỏ chạy luôn! Tôi đuổi theo mà không kịp, nó nhanh như con ma chơi. Chắc là chưa kịp thón cái gì đâu, quên không đóng cửa ngõ một cái là trộm nó đã mò vào rồi! Chết thật!

Ông Nhân nghe vậy vội sờ tay vào trong túi moi ra chùm chìa khóa rồi cũng ngó về phía cửa nhà mình cho yên tâm rồi nói:

- Thời buổi bây giờ sợ thật, một mét vuông mà có đến mấy chục thằng ăn cắp! Sắp tết rồi nên bọn nó lộng hành lắm, toàn bọn đói ăn đấy! tốt nhất là cứ đi đâu cũng phải khóa hết cửa vào cho yên tâm…

Ông Nhân và bà Nhung từ trước đến giờ vốn không ưa nhau, nghe ông Nhân nói vậy bà tranh thủ cạnh khóe:

- Ông Nhân nói đúng đấy! nhưng có khóa thì nó cũng bẻ được hết, mấy cái khóa rẻ tiền nhà ông thì dọa được ai, nhà bà Thu ở tổ 12 kia kìa, đi ăn đám thượng thọ bị chúng nó mang cả ôtô tải vào chở hết đồ ra mà không ai biết, về đến nhà trống trơn chả còn cái mẹ gì ngoài đôi dép tổ ong…

Biết mình bị nói đều, ông Nhân nói:

- Vâng! khóa nhà tôi và khóa nhà bà cùng hãng với nhau, nhà tôi mà bị làm sao thì nhà bà cũng chả kém.

Ông Tú nhìn bà Nhung tỏ vẻ nghi ngờ:

- Bà cứ nói quá, ăn cắp thì nó phải lén lút, ai lại mang cả ôtô tải vào rồi lại khuân hết cả đồ đạc đi dễ như thế, còn hàng xóm láng giềng nữa chứ.

Thấy ông Nhân cũng gật gù với ý kiến của ông Tú, bà Nhung biết là họ tỏ rõ thái độ không tin mình, bà để con dao xuống dưới đất rồi ngạc nhiên hỏi lại:

- Ô hay, thế chẳng nhẽ hai ông bảo tôi điêu à!

Ông Nhân cười nhạt:

- Bà nói cứ như trong phim, ăn cắp gì mà lại đi bằng cả ôtô thế thì loạn à !!!

Bà Nhung phủi hai tay vào nhau, nét mặt rất nghiêm túc:

- Thế thì mới thành chuyện, chúng nó thấy nhà đi vắng cả, giả vờ là dịch vụ dọn nhà, hàng xóm lại cứ tưởng nhà bà ý định chuyển đi nơi khác nên có ai nghi ngờ gì đâu. Thậm chí có mấy người hàng xóm còn giúp bọn nó khuân hộ đồ lên xe ý, thế mới đau! Khổ thân bà Thu, giờ nhìn già như con lạc đà vì tiếc của! Báo công an rồi nhưng chưa biết có bắt được thủ phạm không.

Ông Nhân thẫn thờ khi nghe bà Nhung nói, bỗng nhiên ông cau mày lại nhìn mọi người:

- Vậy thì xóm chúng ta phải hết sức đề cao cảnh giác, tôi đề nghị thế này…Ngõ nhà chúng ta có 4 nhà sát nhau, khi một trong bốn nhà bị trộm nó mò vào hỏi thăm thì cứ hô thật to lên, các nhà còn lại sẽ ập ra chặn lại…Kiểu gì cũng phải tóm được nó. Chẳng lẽ cả mấy nhà hợp lực lại mà lại thua mấy cái thằng ăn cắp à!

Ông Tú nói thêm:

- Tôi là tôi ghét nhất cái thói trộm cắp, cứ phải làm sao tóm được nó rồi nện cho một trận đã rồi mới đưa ra đồn công an…

Dường như cũng ủng hộ ý kiến của ông Tú, bà Nhung cúi xuống vớ con dao phay lên khua khoắng:

- Tôi mà tóm được thì con dao này sẽ xin nó tí tiết canh…Hèn nào dạo này tôi thấy rất nhiều đối tượng lạ mặt lởn vởn ra vào cái ngõ này…Loại trộm cắp là không thể thương được, cứ phải trị cho nó thẳng tay!

Ông Nhân quay sang nhìn ông Tú dặn dò:

- Nhà ông Tú là cần phải để phòng nhất, nhiều lúc tôi đi qua cứ thấy cửa mở toang hoang ra, ông là ông chủ quan lắm đấy!

Ông Tú chép miệng thở dài:

- Thì có ai nghĩ bây giờ nó lại phức tạp như thế, cứ quen ngày xưa ở dưới quê cửa nhà cửa ngõ cứ mở ra suốt ngày vậy mà có mất cái gì đâu…

Vừa nghe thấy ông Tú nói vậy, bà Nhung lắc đầu:

- Mỗi thời nó một khác, nhà tôi đây này, có cái xô rác để ngoài cửa, đêm không xách vào mà hôm sau còn mất nữa là đồ đạc khác…Bọn ăn cắp thì nó có tha cái gì đâu, ông cứ tơ hơ ra như thế khác gì mời chúng nó xơi!

Bà Nhung ngó trước ngó sau rồi giơ tay ra hiệu cho hai ông hàng xóm có vẻ bí mật:

- Này hai ông! Có khi kẻ trộm chẳng đâu xa lại chính là thằng Quảng con bà Phấn đấy, dạo này nhìn dặt dẹo lắm, chắc nghiện nặng rồi cũng nên! Mấy lần tôi đi về gặp nó ở ngõ, ngáp lên ngáp xuống, mặt thì tái như đít con nhái…

Ông Tú nghe bà hàng xóm nhắc đến thằng Quảng vội đảo mắt nhìn về phía nhà bà Phấn, mặt ông bỗng nhăn lại tức tối:

- Còn nhà nghèo mà đú đởn! người gầy như xác ve thế mà không nghiện nó phí đi! Lần trước nhà tôi mất cái máy bơm nước, tôi đã nghi nghi rồi nhưng không có bằng chứng gì nên đành chịu. Dạo này toàn thấy nó đi đêm thôi, cái mặt thì hốc hác như cái đứa bị sảy thai ý! Tôi là tôi không có thiện cảm với cái nhà đấy từ xưa rồi, giống nghiện ngập là tôi chúa ghét!

Bà Nhung bĩu môi:

- Cái ngữ ấy thì ai ưa! Cứ nhìn thấy nó là tôi phải đề cao cảnh giác. Thôi thế này, giờ chúng ta ai về nhà nấy mai phục, có động tĩnh gì thì cứ hét thật to lên, nghe thấy tiếng ở nhà nào thì các nhà khác sang hỗ trợ luôn và ngay. Con Ô sin nhà tôi nó lại chuẩn bị về quê, không có ai trông nhà! Tôi phải để sẵn con dao phay này đề phòng bắt trắc…

Cầm con dao phay của bà Nhung, ông Tú lật mặt trước mặt sau để xem rồi phì cười:

- Bà cứ cẩn thận quá, làm gì đến mức phải dùng con dao to thế này, án mạng như chơi đấy! Thấy kẻ trộm thì cứ hô hoán lên là chúng nó sợ chạy vãi cả đái ra rồi. Đừng nóng giận quá mà mất khôn!

Bà Nhung giật lấy con dao, nét mặt bà rất nghiêm trọng:

- Ông chả chịu đọc báo gì cả! Bây giờ chúng nó có lấy tiền hay vàng là xong đâu, nó còn hãm hiếp gia chủ nữa đấy, hãm hiếp xong rồi nó giết luôn để bịt đầu mối. Cướp – hiếp – giết là cùng một chuỗi dây chuyền hành động của chúng nó bây giờ. Tôi cứ cầm con dao phay này, léng phéng là tôi xoẹt một phát đứt luôn!

Ông Tú giật mình ngắm thân hình đồ sộ của bà Nhung từ trên xuống dưới và chưa hình dung ra cái cảnh bà bị hãm hiếp thì nó sẽ thế nào, ông nghĩ thầm nếu nó có xảy ra thật thì khổ thân thằng trộm lắm! Còn ông Nhân thì tranh thủ mỉa mai:

- Trộm cướp bây giờ chúng nó cũng khôn lắm, nó cũng phải biết giữ sức khỏe để còn tẩu thoát. Tôi chỉ sợ là hãm hiếp bà xong thì nó đi bằng đầu gối để chạy thôi, riêng bà thì chúng nó chỉ có cướp và giết thôi, còn cái khoản hãm hiếp thì không bao giờ xảy ra với bà đâu, đừng có mơ!

Đang cay cú trước cái giọng mỉa mai của hàng xóm, bà Nhung đang định trả đũa thì cái Lan con ông Tú bấm còi xe máy:

- Bố và các cô chú làm gì mà tụ tập bàn tán vậy, nhường đường để con đi học nào!

Thấy con gái đi học, ông Tú tranh thủ dặn dò con gái đi đường cẩn thận đừng vượt đèn đỏ kẻo lại bị phạt như mấy lần trước thì nghe nó nói:

- À này Bố ơi! Con bảo. Lát nữa có anh Điệp bạn của con đến thì bố đưa cái Laptop con để trên bàn trả cho anh ý hộ con nhé, con mượn mấy hôm rồi. Mà bố cho con tiền mua cái máy khác đi để con còn học bài, bây giờ không có Laptop con chả làm được việc gì. Bố hứa mấy lần rồi mà chẳng thấy mua cho con!

Ông Tú thấy hơi ngại với mấy người hàng xóm liền cười trừ:

- Ừ, bố nhớ rồi, sang tuần rồi bố mua cho cái máy khác, đi mượn của người ta mãi cũng ngại!

Bà Nhung nhìn thấy cái Lan đi khỏi mới quay sang bảo ông Tú:

- Ông bảo nó phải cẩn thận đấy, đã tên Lan rồi lại quen thằng tên là Điệp thì sau này cơm cháo gì nữa!

Ông Nhân cũng nói thêm:

- Đúng đấy, thằng Giang con tôi đây này, quen một con tên Mai, tôi cấm cửa luôn. Tên gì mà ghép lại thấy kinh luôn.

Ông Tú mắt sáng lên rồi cau mày lại vì giờ mới chợt nhớ ra, nhưng ông cũng đang không hiểu là cái thằng tên Điệp chết tiệt đấy có phải người yêu của cái Lan con gái ông không vì chưa thấy nó đến nhà bao giờ. Ông nghĩ thầm lát nó đến lấy máy tính ông thử thăm dò xem, nếu đúng là có tình cảm thì sẽ ngăn cản luôn, không thể để con gái ông có chuyện tình giống Lan và Điệp được.

Từ xưa đến giờ ông quan niệm rằng cái tên nó rất quan trọng và liên quan đến hạnh phúc của cuộc đời người ta. Thằng Nghĩa con trai cả của ông năm nay đã gần 30 tuổi, cũng có người yêu hứa hẹn chuẩn bị cưới xin, nhưng khi dẫn về ra mắt thì ông mới biết tên người yêu nó là Trang. Hai cái tên Nghĩa-Trang ghép lại đã đủ khiến ông nẫu ruột rồi. Ông cương quyết cấm đoán không cho hai đứa tiếp tục quan hệ, việc đó khiến hai bố con ông đang xảy ra xích mích với nhau, chuyện chưa đâu vào đâu thì giờ lại đến con gái út của ông tên Lan mà lại quen thằng tên Điệp…

Mới nghĩ đến vậy mà lòng ông đã buồn rười rượi, bất chợt nhìn thấy cái chổi trong tay mà lúc nãy cầm đuổi đánh thằng trộm làm ông hình dung ra cái cảnh cái Lan con gái ông đang quét lá đa ở sân chùa, còn thằng Điệp thì đi lấy con bỏ mẹ khác…

- Này, ông làm sao mà đần người ra thế, trúng gió à ? – Ông Nhân lay người ông Tú

Luống cuống một lúc, ông Tú mặt như sắp khóc:

- Đúng là cái vận cái hạn cuối năm! Hết lo trộm cắp rồi lại đến chuyện con cái yêu đương, đau hết cả đầu…Mẹ bố chúng nó chứ, bao nhiêu cái tên hay không chọn, chọn toàn cái tên ẩm ương!

Bà Nhung hiểu ý ngay liền an ủi:

- Thôi ông đừng lo, chắc gì đã phải yêu đương, nhỡ thằng Điệp đấy là bạn bình thường thì sao, ông chỉ được cái lo xa. Thôi tôi về xem nhà cửa thế nào đã, cứ theo kế hoạch mà làm nhé các ông, cứ thấy trộm là hô to lên tôi vác dao sang tiếp ứng ngay.

Tất cả giải tán ai về nhà nấy, mỗi người đều mang một tâm trạng không vui, riêng bà Nhung thì lại lo hơn vì nhà bà giàu nhất xóm, kiếm được đứa Ôsin nhanh nhẹn được việc thì nó lại chuẩn bị về quê giữa tình trạng

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Trang: [1] 2 3


Từ khóa:
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3819 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(958 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(956 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3819 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1525 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2377 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED