* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 08/03/2013 - 08:17 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)

Chap 65 :

 

- Vậy ra 2 đứa học chung lớp với nhau à ? – Mẹ tôi ngồi cạnh Tiểu Mai, tôi ngồi trên giường vờ ngây thơ.- Dạ, chào bác ! – Tiểu Mai lễ phép chào.- Trên lớp nó có quậy ko con ? ! – Mẹ tôi vẫn còn nhớ vụ tôi lớp 2 giả chữ ký.- Ah…gì nữa ? – Tôi giật thót người.- Hì, dạ ko đâu bác ! – Nàng phì cười vì điệu bộ vụng về của tôi.- Trông cháu nhà cũng hiền mà chị ! – Cô của Tiểu Mai bên giường kia nói.- Chị chưa biết đấy chứ, mới lớp 2 mà nó đã…. !

 

Mẹ tôi từ một người nuôi bệnh chuyển sang làm công tố viên, kể tất tần tật thành tích bất hủ của tôi ra cho Tiểu Mai và cô nàng nghe, cả 2 người cứ gọi là cười suốt, Tiểu Mai thỉnh thoảng lại nhìn sang tôi mà cười rũ rượi, tôi ngượng chín người, chỉ mong úp đầu vô gối mà trốn cho đỡ nhục.

 

- Chà, còn nhỏ mà vừa lém vừa có gan ! – Cô Tiểu Mai chọc.- N còn đá banh bể bóng đèn nhà con nữa, hì hì ! – Kể cũng lạ, Tiểu Mai rất dễ bắt chuyện với mẹ tôi, 2 người như quen thân từ trước, giờ đã cười nói thoải mái.- Có à con, cái thằng này….! – Mẹ tôi quay sang thì tôi đã ôm gối nằm xoay lưng lại.- Tui là tượng, tượng ko biết nói chuyện, miễn tiếp ! – Tôi giả giọng ồm ồm.- Này thì tượng, mày đá banh hư nhà bạn kìa con ! – Mẹ tôi véo vào tai của “ tượng đá “ đang nằm.- Ai da, thì..lâu rồi mà ! – Tượng đá chịu đau ko nổi phải lên tiếng.- Giờ nghe kể mẹ mới biết, từ nay khỏi bóng bánh gì nữa nhé ! – Mẹ tôi doạ.- Ko sao đâu bác, N đá bóng hay nhất lớp con mà, hì hì ! – Tiểu Mai che miệng cười khúc khích, tôi thì mặt đỏ tía tai kế bên.

 

Bốn người chúng tôi ngồi nói chuyện đến khoảng 8h30 thì bác sĩ với y tá lại lên khám bệnh một lượt nữa, cụ già giường đối diện có vẻ đã tỉnh táo hơn, không còn giãy giụa hay có ý tránh né lúc bác sĩ khám nữa, cô của Tiểu Mai thì nghe bảo chừng khoảng vài ngày nữa là có thể xuất viện, nghe tới đây tự nhiên tôi cảm thấy hụt hẫng sao đó.

 

- Chắc con ko có bệnh gì bác ơi ! – Tôi khẩn khoản nói với bác sĩ, ngồi dậy ra vẻ tỉnh táo để mong ổng cho về luôn.- Còn cần phải theo dõi thêm cháu à ! – Ổng nói rồi dặn y tá cho tôi loại thuốc gì đó, đoạn rồi lại quay đi ra.

 

Tôi lắc đầu cười khổ, Tiểu Mai nheo mắt chọc :

 

- Hay N học căng thẳng nên trốn vô đây nghỉ dưỡng ?- Ừa, ai chứ thằng này thì dám lắm ! – Chẳng dè mẹ tôi lại tán thành luôn.

 

Tôi rụt cổ chui vô mền nằm nghĩ sự đời đen bạc, thằng con quý hoá thế mà mẹ tôi nỡ lòng nào đem hết tiểu sử ra kể cho người ngoài nghe, giờ lại theo lời người ta mà ko tin tôi nữa, nghĩ đến đâu tôi cuộn tròn người lại tự kỷ đến đấy, bên tai vẫn nghe giọng Tiểu Mai giỡn :

 

- Sắp thành kén con nhộng rồi kìa N ơi !

 

Lúc tôi mở mắt ra thì đèn phòng đã tắt, nhìn phía cửa sổ thì trời đã tối hẳn, bên dưới vắng lặng, chắc là về khuya rồi, y chóc đồng hồ đã điểm 11h30 tối.. Nhìn bên cạnh thì mẹ tôi đã ngủ, cô của Tiểu Mai cũng vậy, tôi lồm cồm bò ra khỏi giường rồi cầm cái ly ra ngoài định lấy nước lạnh uống cho mát, chứ hôm giờ toàn phải nốc nước ấm. Đi ngang giường cá nhân của Tiểu Mai, tôi có ghé mắt một chút nhìn sang, thì thấy ko có nàng, quái, đêm hôm ko lẽ cũng khát nước giống mình sao cà !

 

Vừa ra khỏi phòng đã thấy Tiểu Mai ngồi đọc sách ở ghế đá dọc hành lang, tôi rót nước rồi lững thững lại gần ngồi xuống cạnh nàng.

 

- Ko ngủ nữa à N ? – Tiểu Mai giật mình quay sang.- Ừ, vừa dậy cái tự nhiên tỉnh luôn ! – Tôi hớp ngụm nước mà thấy buốt cả cổ họng – Tiểu Mai ko ngủ được hay sao mà ra đây ?- Ko, tranh thủ ôn lịch sử với địa lý chứ, 2 tuần nữa thi học kỳ rồi ! – Rồi nàng chìa cuốn lịch sử dày cộm ra.- Èo, nhìn là N muốn chạy làng rồi, chắc bữa đó học tủ quá ! – Tôi rụt cổ đáp.- Hì, nói như N thì lấy ai mà biết lịch sử nước nhà ! – Tiểu Mai nói nhẹ mà tôi nghe như nàng cầm dao chọt thẳng vô lòng…tự hào dân tộc của tôi.

 

Và lại yên lặng, như một khoảng lặng thường có giữa 2 đứa, chúng tôi chẳng biết nói gì thêm, phải chi nàng cũng nói chuyện với tôi thoải mái như với mẹ tôi thì dễ rồi, tôi cầm ly nước xoay xoay nhìn trời nhìn đất, Tiểu Mai vẫn cắm cúi xem bài.

 

- À, chuyện hôm bữa thuyết trình ấy, thật là…N ko muốn nói vậy đâu,..chẳng hiểu sao tự dưng lại đứng lên nói vậy ! – Tôi lúng búng bắt chuyện bằng cách ngu ngốc là gợi lại cái vụ hôm bữa.- Ưm….hôm đó là mình sai rồi, thời gian đó cô Mai nhập viện phải mổ nên mình thức suốt, lo lắm, rồi bài vở rồi chạy lên xuống bệnh viện, sau thì nhằm hôm ấy Mai sốt nhẹ, nên có phần mất bình tĩnh lúc nghe Vy nói ! – Tiểu Mai gấp sách lại, thở dài nói.- Ko, chẳng ai trách gì đâu, nhờ vậy mà…. ! – Tôi bụm miệng lại kịp thời.- Nhờ vậy mà sao ? – Nàng quay sang hỏi.- Thì nhờ vậy mà…2 người hết đấu nhau nữa ! – Tôi ỉu xìu thừa nhận.- Ra vậy ! – Tiểu Mai đáp gọn lỏn.- Mà Tiểu Mai siêng thật, học xong về nhà rồi lại đạp xe lên đây, xa lắc ! – Tôi lảng sang chuyện khác.- N ơi, Mai đi taxi chứ đạp lên 1 mình gì nổi, nhà xa mà đi về liên tục thì mệt lắm ! – Nàng phì cười.- Ừ nhỉ, chắc N bệnh thật rồi, đầu óc lú lẫn, hì hì ! – Tôi gãi đầu viện cớ để bào chữa cho cái sự ngu của mình. – Vậy N vào trước ngủ tiếp, chút sáng lại bị dựng dậy thì mệt.- Ừa, Mai còn học bài, N ngủ ngon ! – Nàng gật đầu nhìn tôi.

 

Đoạn rồi tôi đứng dậy vào phòng, đi rón rén để ly nước lên bàn rồi chưa kịp đặt lưng lên giường thì đã nghe giọng mẹ tôi kế bên :

 

- Thằng khỉ, giờ mẹ mới hiểu sao mày ko chịu chuyển phòng ! - Ớ…mẹ còn thức à ? – Tôi giật mình kinh ngạc.- Vừa tỉnh thôi, con uống nước sao ko lấy nước ấm ? – Mẹ tôi hỏi.- Ây dà, ngán, uống nước kia mát hơn ! – Tôi đắp chăn ngang người – Thôi con ngủ, mai sáng sớm khéo chừng lại có y tá vô dựng đầu dậy !

 

Nhưng sáng đó chẳng có y tá nào vào sớm như hôm qua, tôi ngủ 1 mạch đến hơn 8h mới dậy, ngái ngủ vươn vai ngồi ngáp ruồi quên che cả miệng, quên luôn đang ở trong viện.

 

- Ớ…hớ…haizzz ! – Tôi ngáp muốn rách miệng, sảng khoái vô cùng.- Đẹp mặt chưa kìa ! – Giọng Tiểu Mai bên kia, đang cười khúc khích.

 

Mở đầu buổi sáng ngày thứ ba trong bệnh viện như vậy đấy, chưa gì tôi đã tự trưng ra một hình ảnh kinh hoàng của mình cho Tiểu Mai thấy, đây chẳng gọi là ngượng nữa, mà gọi là nỗi nhục thiên thu, trúc Nam Sơn ko ghi hết tội, nước Đông Hải ko rửa sạch mùi. Báo hại đến gần trưa lúc Tiểu Mai chào mọi người về đi học thì tôi chỉ dám gật đầu cười trừ, chả dám nhìn nàng như mọi khi nữa. Nhưng thật tình, nghĩ sáng nào dậy cũng thấy Tiểu Mai trong phòng, tự nhiên tim tôi đập rộn ràng, cảm giác có gì đó thật khó tả, y như tôi với nàng đã là người một nhà vậy, cứ bồi hồi một lúc lâu !

 

Chap 66 :

 

Đến trưa, ăn xong tôi nằm đọc mấy cuốn sách truyện ngắn mà Tiểu Mai để lại trên bàn, nàng để lại tầm 5 cuốn mà toàn sách văn học nước ngoài, tôi lựa ra một hồi rồi chọn cuốn “ Kỵ sĩ không đầu “ đọc thử, vì dù gì nó cũng nổi tiếng, dè đâu mới được vài mươi trang thì tôi ngủ luôn lúc nào ko hay. Tầm hơn 3h chiều tôi mới dậy, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, mà đầu thì có vẻ lâng lâng không bình thường, nắng chiều hơi chói rọi thẳng vào mắt tôi.

 

- Sao nóng dữ vậy ? Mẹ tắt quạt à ? – Tôi làu bàu hỏi.- Đâu có, gió quạt trần rồi còn cả ngoài cửa sổ mát lạnh thế mà, mày sao thế con ? – Mẹ tôi ngạc nhiên gấp tờ báo lại.- Con cũng ko biết, tự dưng thấy nóng bức ! – Tôi với tay lấy ly nước, lạ là ly nước ở trước mặt mà tay cầm lại hụt, quơ trúng dĩa trái cây rớt lộp độp.- Con nằm yên đi, mẹ gọi bác sĩ ! – Mẹ tôi nhận ra sự bất thường, vội đi ra ngoài.

 

Tôi nằm phịch xuống giường, mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà, chẳng hiểu sao ngủ một giấc dậy lại thấy đầu óc nhẹ tênh, tay chân thì vô lực.

 

- Con mệt rồi à ? – Cô của Tiểu Mai ngoái sang hỏi.- Dạ, con hơi đau đầu ! – Tôi gượng nửa người dậy đáp.- Ừ, vậy cứ nằm cho khoẻ, bác sĩ sắp vào rồi ! – Rồi cô nhìn ra ngoài cửa phòng xem đã có ai vào chưa.

 

Sờ trán, kẹp nhiệt kế, đo huyết áp một hồi rồi bác sĩ phán bệnh đã bắt đầu có triệu chứng, nhưng để biết là bệnh gì thì cần phải theo dõi thêm. Rồi mẹ tôi pha chanh nóng bảo tôi uống cho khoẻ, nhưng tự dưng hôm qua uống chẳng sao, giờ nước vào cổ tôi thấy cổ họng như khô khốc lại, uống nước mà như uống…xăng, vừa rát vừa buốt nơi yết hầu và vòm lưỡi.

 

Đến đây thì tôi bắt đầu thấy hơi lo lo, chắc có lẽ là bệnh thật rồi, chẳng qua hôm giờ nó nể mặt tôi nên chưa chịu bùng dậy, đến hôm nay thấy tôi có vẻ lơ là chuyện…điều khí vận công nên nó quyết định chơi tôi 1 vố, dù tôi chẳng biết nó đây là nó nào nữa !

 

Tôi nằm chút rồi lại ngủ, nhưng được một lúc thì lại thấy nóng quá mà giật mình dậy, nhìn đồng hồ thì đã gần 5h30, mẹ tôi đang ngồi nói chuyện với anh và cô Tiểu Mai, thấy tôi dậy nên lại quay sang.

 

- Con còn đau đầu ko ?- Cũng còn, giờ rửa mặt chắc tỉnh táo hơn chút ! – Tôi lều bều đáp rồi mò vô WC.

 

Cơ mà đúng là tay chân vô lực thật, đi vài bước tôi đã thấy chân như đeo chì, cả người cứ uể oải đứng vững ko nổi, thấy rõ là nóng toát mồ hôi mà bật vòi nước ra thì lại lạnh như băng, tôi hoảng hồn đổi sang vòi nước ấm hắt vài tát nước vô mặt cho tỉnh rồi đi ra, ngồi trên gường thẫn thờ nhìn ra cửa sổ.

 

- N ơi, có bạn vào thăm kìa ! – Mẹ tôi gọi sau lưng.

 

Bạn nào nữa, mỗi Tiểu Mai biết tôi ở đây chứ lớp chỉ biết là tôi nghỉ bệnh thôi mà, Tiểu Mai thì mẹ tôi thừa biết là nàng vào đây thăm cô nàng chứ đâu phải tôi mà lại nói vậy, giờ này cũng tan học rồi, chắc Tiểu Mai vừa lên để thay ca cho ông anh đây mà. Nghĩ bụng rồi tôi quay lại, và há hốc mồm ra .

 

- Hì, khoẻ chưa N ? – Em Vy tay cầm bọc đường sữa đi tới.- Chà, trông bộ thảm quá ! – Nhỏ H cười tít mắt phía sau.- Hai cháu ngồi chơi nhé ! – Rồi mẹ tôi biết ý cầm ấm nước ra ngoài vờ lấy thêm để tôi gặp bạn bè cho thoải mái – Nằm đây nhé N, mẹ ra rồi về nhà chút tối lên!

 

- Sao…sao Vy biết N ở đây ? – Tôi vẫn còn ngạc nhiên.- Trúc Mai nói cho tui, rồi tui mới nói cho Vy biết, học xong 2 đứa chạy thẳng lên đây luôn ! – Nhỏ H nhanh nhảu.- À…ra

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Trang: [1] 2 3


Từ khóa: , , ,
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3822 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(960 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(957 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3822 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1525 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2378 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED