* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 08/03/2013 - 08:10 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)

Chap 47 :

 

Sáng nay dậy 2 mắt tôi đỏ ngầu, cứ bần thần mãi ngồi trước vườn, cả đêm qua tôi thức tụng cho xong bài tiếng Anh, sau đó lại tiếp tục suy tính nên làm gì tiếp theo cho hộp quà. Cây thông và người tuyết đã xong nhưng lại chưa trang trí, và căn nhà nhỏ vẫn chưa có, chưa kể những hộp quà đặt dưới gốc cây thông. Nghĩ mãi ko được thêm gì, tôi lại khoác áo vào đạp xe đi lòng vòng quanh tất cả các hiệu sách lớn nhỏ tìm thêm vài thứ nữa.

 

Giờ kiếm đâu ra cái căn nhà nhỏ mà có kích thước vừa tầm để cho vào hộp nhỉ ? Không lẽ mua nguyên bộ thành phố PT mini trong cửa hàng lưu niệm rồi về…bẻ ra căn nhà nào đó mà gắn vào ? Không ổn, giáng sinh thì phải là nhà theo phong cách tây phương, phải bằng gỗ hoặc ít nhất có màu như gỗ thông, phải có ống khói. Rồi lại còn các dây ruy-băng và các hạt châu để trang trí cho cây thông, chưa kể nón mũ và tay chân mặt mũi cho người tuyết nữa ! Tôi rối rắm vò cả đầu lên, lúc phác thảo bản kế hoạch tôi ko tính đến những điều quá chi tiết như vậy.

 

Thánh nhân đãi kẻ khù khờ, tôi đang ngồi thẫn thờ mặt ngu ra vì bí lù thì trong đầu chợt nảy ra sáng kiến, tôi lao ngay ra cửa hàng bánh kẹo.

 

- Bác ơi tiệm còn bán hộp bánh Chocopie mà loại có bộ xếp hình nhà cửa ko chú ? – Tôi háo hức hỏi dồn.- Ừ, con mua bao nhiêu ? – Bác chủ từ tốn đáp.- Bác lấy hết ra cho con đi ! – Tôi đáp mắt sáng rỡ, ý tôi là tôi muốn xem hết để chọn ra bộ xếp hình có căn nhà như tôi đang mong chờ, chứ mua hết thì tôi có mà cạp đất ăn.- Hả…ờ… ! – Bác chủ tiệm ngạc nhiên thấy rõ, chắc đang tưởng tôi là thằng nghiện bánh Chocopie.

 

Một chồng hộp bánh Chocopie loại lớn chất đầy trước mặt tôi, hết lựa hộp này rồi sang hộp khác, lựa đến dãy cuối cùng rồi tôi mới tìm được căn nhà gỗ có ống khói cần tìm.

 

- Bác cho con lấy hộp này ! – Tôi hớn hở. - Ơ…bác tưởng….! – Chủ tiệm thắc mắc.- Dạ…con ko định lấy hết, chủ yếu là cần đúng bộ xếp hình này cho…nhỏ em ở nhà ! – Tôi gãi đầu giải thích.- À, bác hiểu rồi ! – Rồi bác ấy gói bánh cho tôi.

 

Tôi phóng hết tốc lực qua nhà K mập, gọi nó ầm ầm.

 

- Mày mua gì lắm bánh thế ? – Nó ngạc nhiên nhìn tôi trút cả hộp bánh ra.- Ăn đi, tao mời, cần mỗi cái này thôi ! – Tôi cười tươi giơ bộ xếp hình lên.- À, hiểu, thông minh ta ! – K mập gục gặc đầu, tay bóc bánh liên hồi.

 

Tôi hí hửng ngồi ráp căn nhà, chẳng mấy chốc đã xong, sau đó dùng keo 2 mặt tỉ mỉ cắt theo phần móng rồi dán cố định căn nhà gỗ vào đó, đặt nó vô sau lưng người tuyết. Rồi tôi bẻ mấy ngọn tăm, sơn màu nâu và cắm lên xốp làm giả hàng rào gỗ quanh nhà, tiếp theo lấy đất sét trắng còn dư nặn thành vài miếng mỏng để lên trên mái nhà giả như được phủ đầy tuyết.

 

Rồi ý tưởng nối tiếp ý tưởng, tôi lại lấy bút lông đen vẽ mặt cho người tuyết, nhưng khốn nỗi dù đã cẩn thận thì tôi vẫn run tay, nên thế quái nào lại có 1 thằng người tuyết mập ú mà cười như mếu. Kệ, tôi tiếp tục quấn giấy màu cuộn tròn lại thành hình chóp, gắn lên đầu làm mũ, sau đó bẻ đầu 2 que diêm, dùng thân gắn vào làm 2 tay cho người tuyết, sau đó lấy 1 đoạn giấy màu đỏ hơi ngắn quấn quanh cổ làm khăn choàng.

 

Đâu đó xong xuôi, tôi phủi tay chân đánh giá lại tình hình thực tai, trên nền tuyết xốp bây giờ là căn nhà gỗ phủ đầy tuyết trên mái và ống khói với hàng rào gỗ bao quanh, trước sân là 2 người tuyết 1 lớn 1 nhỏ đang “ tươi cười “ với chóp mũ và khăn quàng, 2 tay cầm cờ mà tôi tự trang trí phơ phất, kế bên là 2 cây thông chưa được trang trí ruy băng kèm hạt châu, và chưa có cả những hộp quà dưới gốc cây.

 

Vậy là từ giờ đến hết ngày mai tôi phải hoàn thành việc trang trí cây thông và tìm ra các hộp quà nhỏ, tôi nghĩ khá dễ dàng vì còn cả ngày mai, mấy thứ như ruy-băng thì tôi đã nghĩ ra được dây kim tuyến loại nhỏ, còn hộp quà siêu mini thì chắc trong các cửa hàng lưu niệm sẽ có. Nghĩ vậy nên tôi tự thưởng cho mình một giấc ngủ trưa sảng khoái, sau đó dậy ăn trưa rồi lên trường.

 

- Hôm nay N học thuộc Anh văn chưa đó ? – Em Vy chặn đường tôi hỏi ngay hành lang, rõ là đã đợi nãy giờ.- Ừ…rồi ! – Tôi hơi hãi vì em nó hỏi sao gay gắt quá.- Giờ cất cặp i, rồi ra băng ghế bên kia trả bài trước, Vy đợi ! – Em ấy bảo.

 

Tôi lò dò cất cặp vô bàn, vừa đi ra ghế ngồi vừa tranh thủ lẩm nhẩm trong đầu đoạn anh văn vừa học tối qua, hồi hộp ngồi xuống cạnh em nó.

 

- Rồi, đọc ! – Vy gật đầu ra hiệu.- Ừ, In this library we’re going to……..and then, keep stuying together. Xong ! – Tôi làm nguyên 1 tràng anh văn dài loằng ngoằng rồi thở phào.- Hì, giỏi, thưởng nè ! – Em ấy cười cười chìa lố kẹo Sugus ra.- He he, hôm nay chấp cô Hiền gọi tên ! – Tôi bỏ tọt viên kẹo vô miệng.- Xí, toàn đợi nước tới chân mới nhảy ! – Vy thè lưỡi trêu.- Ơ…hay nhể ! – Tôi ngượng ngập gãi đầu.- Mà, hôm giờ N bận gì thế ? Ra về cũng ko về chung với người ta, toàn lỉnh đâu mất ! – Em ấy phụng phịu.- Thì bận, chuyện gấp lắm ! – Tôi cố gắng lắm mới giữ được mình ko phun ra bí mật trước vẻ mặt đang hết sức dễ thương của em nó. - Vậy thôi, ko hỏi nữa, ghét ! – Em ấy oánh vai tôi rõ…nhẹ.- Hì, đến lúc rồi biết ! – Tôi cười tình.

 

Giờ anh ngữ hôm nay, tôi hết ngồi nhấp nhỏm rồi mắt cứ nhìn đăm đăm cô Hiền, thế mà cô chẳng buồn kêu tên tôi lấy 1 lần. Đúng là đời học sinh, hôm mình không học bài thì lại bị núm đầu lên, hôm mình học hành đầy đủ nghiêm túc mong cho được dò bài gỡ điểm thì lại thất vọng khi hết giờ dò bài mà ko đến lượt mình, tôi ngán ngẩm gục luôn đầu xuống bàn, đến khi em Vy ném cái nắp viết vào đầu thì tôi mới giật mình ngẩng mặt lên, và khiếp đảm khi nhận ra em nó đang nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn.

__________________

Chap 48 :

 

Lúc chiều về, tôi lại ghé nhà sách tìm dây ruy-băng và thứ gì đó nhỏ gọn cỡ hạt tiêu nhưng đủ màu sắc, có thể xỏ xuyên qua khả dĩ làm thành hạt châu trang trí được. Nhưng lượn lờ mãi mà vẫn ko tìm ra được dây ruy-băng nào có kích cỡ siêu nhỏ như tôi muốn, vì các cửa hiệu thì toàn bán dây ruy-băng và hạt châu cỡ bự để trang trí cây thông Noel thật kìa. Đang thẫn thờ hình như vận may lúc sáng nay vẫn còn đeo theo, trong đầu tôi chợt nảy ra ý tưởng mới, thế là ba chân bốn cẳng tôi phóng ngay đến tiệm bán…vải và kim chỉ may mặc.

 

Đúng như tôi nghĩ, ở những hàng kim chỉ thì lúc nào cũng có bán các loại chỉ đủ màu sắc cỡ nhỏ và dày hơn chút, nhưng quan trọng nhất tôi đã tìm ra thứ gì để làm hạt châu siêu nhỏ mà lại có thể xỏ xuyên qua dây chỉ.

 

- Cô ơi, còn mấy hạt tròn tròn mà để cố định đầu kim khâu ko cô ? – Tôi hỏi người bán.- Ừ, con lấy bao nhiêu ? – Cô chủ tiệm tươi cười.- Cô cho con xem thử vài loại ! – Tôi háo hức, cảm giác như tôi đã đúng.

 

Quả thật là hôm nay trời phật thương tôi, nghĩ gì có nấy, tôi bước ra khỏi tiệm kim chỉ với 1 bọc ny-lon đầy những sợi chỉ đủ màu sắc và các hạt tròn đủ màu sắc dùng để cố định đầu kim, mà tôi quyết định sẽ cho nó làm hạt châu.

 

Tôi chạy vội qua nhà K mập, may quá nó cũng vừa về nhà.

 

- Ê tìm ra rồi mày ơi ! – Tôi hớn hở khoe.- Ra gì ? – Nó ngơ ngác.- Lên phòng nhanh, tao cho mày xem ! – Tôi giục nó.

 

Thật chi tiết và tỉ mỉ, tôi xâu các hạt châu vào từng sợi chỉ, sắp xếp thứ tự màu sắc đảm bảo sao cho mỗi sợi chỉ đều khâu khoảng hơn chục viên màu khác nhau. Và rồi tôi quấn các sợi chỉ đủ màu lấp lánh quanh những tán lá nhỏ của cây thông giả, cuộn tròn lên đến đỉnh rồi tôi đính 1 hạt châu nữa lên ngọn cây. Sau đó tôi lấy bút xoá giật phăng cái nắp nhỏ ra, rồi đổ từng dòng ngắn lên các tán cây để làm hiệu ứng tuyết phủ trên cây thông.

 

- Tuyệt diệu, mày siêu quá thể ! – K mập trầm trồ.- Sướng quá, khen tao tiếp đi ! – Tôi vênh mặt.

 

Trước mắt 2 thằng tôi là 2 cây thông tí hon nhưng ko khác những cây thông thật là mấy, cũng có dây ruybang là những sợi chỉ đủ màu quấn quanh nghiêng lên đến ngọn, cũng có các hạt châu nhỏ đính xen kẽ vào nhau, và lại cũng có tuyết phủ là mực trắng của bút xoá.

 

- Xong, giờ còn mấy hộp quà nhỏ nữa là đủ ! – Tôi cười hãnh diện.- Thế mày định tìm mua ở đâu ? – K mập hỏi.- Ở mấy hàng lưu niệm thể nào chả có ! – Tôi tự tin.

 

Về nhà, cơm nước bài vở xong tôi lên phòng, khoanh 1 vòng đỏ tự tin lên ngày 22, còn ngày mai là ngày 23 để làm cho xong món quà. Ôi xời, chuyện muỗi, mai ra tiệm chọn mua phát là xong ngay thôi.

 

Tôi đã lầm, hết trọn buổi sáng ngày mai tôi chạy gần như hết tất cả các tiệm bán đồ lưu niệm và quà tặng trong thành phố cũng ko thể tìm ra chỗ nào có bán những hộp quà cỡ nhỏ như tôi tưởng tượng.

 

- Em mua hộp quà nhỏ là sao ? – Chị bán hàng ngạc nhiên.- Ý em là, chị cứ hiểu như một hộp quà lớn vậy đó, bên trong có cái hộp, bên ngoài là giấy bóng kính, rồi gói thắt nơ lại, nhưng chỉ khác là nó nhỏ cỡ bằng một nửa hộp diêm thôi….. !- Tôi ngập ngừng khi thấy ánh mắt chị ta nhìn tôi như thằng đang nói chuyện viễn vông. – Em cần khoảng 5 hoặc 6 hộp như vậy.- Ko được đâu em, cái đó phải tự làm, mà làm tỉ mỉ lắm, chỗ chị ko có đâu ! – Chị lắc đầu.

 

Tôi bước ra khỏi cửa tiệm mà tôi cho là hàng lưu niệm cuối cùng của thành phố, mặt rầu rĩ thảm não, cứ tưởng mọi chuyện xong xuôi hết rồi, dè đâu cái mà mình tưởng dễ tìm nhất nay lại trở thành cái bất khả thi nhất.

 

Tôi lết thân vô lớp buổi trưa đầy mệt nhọc và chán nản, học về là chỉ còn chiều tối, bét lắm là được thêm buổi sáng mai, chiều ngày mai 24-12 là phải tặng rồi, cù cưa lắm thì hẹn em Vy được buổi tối mà tặng, càng nghĩ càng buồn, tôi đi vào lớp vật vờ như oan hồn tháng 7 chưa được cúng kính.

 

- Sao vậy N ? Bệnh à ? – Vy lo lắng hỏi.- Ko có gì, N thiếu ngủ chút thôi ! – Tôi phịa đại một lí do.- Sao thế ? N thức khuya học bài à ? – Em ấy vẫn hỏi gặng.- Ừ, thì vậy ! – Tôi chộp ngay lí do này như vớ được phao giữa biển.- Hôm nay 2 tiết toán, 2 tiết văn với 1 tiết hoá, N giỏi mấy môn này mà cần gì thức khuya học ! – Em nó tròn mắt ngạc nhiên. - Ơ….thì… thì thức luyện thêm ! – Tôi thầm kêu khổ, sao mà trời sinh em Vy lém

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Trang: [1] 2 3


Từ khóa: , ,
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3819 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(958 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(956 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3819 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1525 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2377 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED