* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 20/03/2013 - 15:54 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)

Trái tim của sói full
Tác giả : Vũ Quỳnh Hương

Thế giới này rộng lớn đến vô chừng, nhưng dù đi nhiều đến thế nào… gặp nhiều người đến thế nào…, … Em cũng chỉ yêu một mình Anh… Yêu một người – là ban cho người ấy quyền năng làm mình đau Nhớ một người – là tự tước đi của mình niềm vui không ràng buộc Nhưng Anh yêu!… Em vẫn nói rằng Em yêu Anh đây! …

Chương : 1
Em đến anh bây giờ được không?

Chỉ là một tin nhắn.

Từ một số điện thoại lạ hoắc.

Cộc lốc. Đơn giản. Không rào đón.

Như một cú đấm mạnh. Những ngón tay tôi run lên. Căn phòng như mở rộng. Khí trời ẩm sương ùa vào bầu phổi nghét đặc khói thuốc.

Và mặt trời – rất đủng đỉnh như không có gì để vội vã – lười nhác chiếu chút ánh sáng lờ đờ qua tầng mây xám trắng hứa hẹn một ngày mưa. Tôi thở dốc. Đặt chiếc toan sang một bên. Cuống quýt lùa tay vào chiếc áo sơ mi bò bạc màu. Đẩy cửa. Rồi đi như chạy trên con đường rải sỏi trước nhà. Xe thổ mộ – xe máy – xe ô tô – ngựa… gì cũng được, miễn sao tới được đỉnh Lang Biang. Cao nguyên hôm nay lại lạnh nữa rồi.

Chỉ là một tin nhắn

Đơn giản.

Và đêm nay, em đã lại ngủ yên trong vòng tay tôi.

Gọn gàng, yên tâm và thanh thản.

Những lọn tóc xoăn mềm rủ xoà trên ngực tôi buồn buồn. Vầng trán trắng mịn không gợn một nếp suy tư, hơi thở đều đặn bình yên như thể mặc kệ ngoài kia thế giới có sụp đổ. Cảm giác một bên vai tê râm ran, nhưng tôi vẫn nằm lặng. Em chỉ thích gối đầu tay, đặt đầu lên điểm hõm giữa cánh tay và bả vai của tôi. Và ngủ. Kỳ lạ thật, Đà Lạt tôi có em đêm nào cũng mưa.

Em không đẹp. Hay ít ra – không đẹp như rất nhiều cô gái đã từng ghé qua căn phòng này của tôi – trước em và sau em. Căn phòng bụi bặm, những mảnh toan đặt lộn xộn khắp nơi, và những mảng mầu vương vãi… Tôi là một doanh nhân, không phải loại hoạ sĩ nửa mùa, nhưng trong căn phòng này – thế giới sắc màu hoang hoải đến bất an của một gã ngang tàng xứ núi lại là những vạch đời mà những cánh bướm chọn để dừng chân.

Em không phải là cánh bướm.

Và em chưa bao giờ “chọn” tôi – tính theo các cách thông thường.

Tôi nhặt được em trên đỉnh Lang Biang. Sau một cú ngã ngớ ngẩn của người – đi – chinh – phục – đỉnh – núi. Em – con ngốc bướng bỉnh nhất tôi từng gặp – đã nhét đầy túi bánh mì, ruốc và nước, để leo lên đỉnh Lang Biang một mình – không có người dẫn đường. Qua dốc đứng, qua vạt rừng, qua đèo cao… để rồi ngã trẹo chân đập đầu vào đá vì một hòn sỏi vô duyên nằm ngơ ngáo trên đỉnh cao nguyên ngùn ngụt gió.

Và tôi đã mang em về đây, trên lưng mình. …

Những đêm dài đắm say.

Những ngày dài bải hoải.

Tôi chưa từng làm tình với em. Mỗi lần lùa tay vào mái tóc mát mềm ấy, tôi thấy lòng ấm áp. Những câu chuyện tưởng chừng không có gì dứt nổi giữa chúng tôi có thể lan man đến bất tận nếu như trong tôi không bất chợt thổi bùng lên khao khát. Và cứ mỗi lần như thế, xiết em trong vòng tay, giữa tiếng mưa đêm phố núi tĩnh mịch, tôi lại lặng lẽ nhận ra rằng em đã chợp ngủ, thản nhiên như một lời từ chối dịu dàng.

Chỉ khi bên em, tôi mới có những phút nằm yên ắng, nghe tiếng dế đêm rả rích, tiếng mưa gõ đều đặn vào kính cửa… tiếng gió hút heo trên những ngọn thông già nơi đỉnh dốc… Hơi cỏ nồng lùa vào những khe cửa kiểu Pháp cổ. Và dạ lan tiên…

Thật ngớ ngẩn. Với một gã – tôi.

Vậy mà mọi chuyện đã từng như thế và luôn là như thế. Đà Lạt của tôi và Đà Lạt có em là hai thế giới khác hẳn nhau.
Chương : 2
“Nói chuyện với em đi…” …

“Để em kể cho anh nghe nhé, chỗ em ở cũng là ở trên đỉnh một ngọn đồi, mỗi khi tuyết xuống, mọi thứ đóng băng. Ngày hôm sau, bọn em chỉ việc lấy một tấm nilông đặt xuống đất, ngồi lên rồi cứ thế trượt xuống dưới dốc mà chẳng tốn công tẹo nào. Con mèo Cat-xơ-ka cứ mặt trời lặn là leo lên cành thông lớn, ngồi ở đó và làu nhàu cả đêm. Có những hôm bực mình, em mở cửa sổ và ném cả một cục nến to về phía cái cây, nó chỉ kêu nghéo nghéo, im lặng vài phút rồi đâu lại hoàn đấy. Thường thì em vẫn để dành cho nó dăm khúc cá khô đặt trên bệ cửa sổ, nhưng có những đợt nó tha ở đâu về một lũ bạn, mèo hoang xứ ấy nhiều không kể xiết…” …

“Anh có tin là con người có giác quan thứ sáu không? Hồi nhỏ xem Jane Eyre, em cứ nằm mơ mãi cảnh Jane bàng hoàng chạy bổ ra thảo nguyên bao la vì nghe thấy tiếng người yêu cô ấy gọi khi đang ở cách đấy hai nghìn dặm. Nếu quả thực con người có giác quan thứ sáu, và nếu cứ mỗi lần có người gọi tên thì người bị gọi sẽ hắt hơi – thì ắt hẳn anh đã chết vì cảm cúm từ lâu rồi – bởi vì mỗi một giây một phút, có bất cứ chuyện gì, em cũng đều gọi tên anh… Anh làm sao biết được mỗi buổi chiều trên đường đi làm về, em đều nói chuyện với anh – rằng hôm nay em đã phải làm gì, làm được những gì và không làm được những gì… Chỉ là những chuyện huyên thuyên không đầu không cuối, trong không gian cái xe chật hẹp của em…

Anh sẽ không bao giờ biết được có những buổi trưa mùa đông, và nắng, và mưa, lạnh. Em ngồi trên ghế đá, rét run và lẩy bẩy tự hỏi mình đang làm cái quái gì ở đây? Em đã bỏ thói quen phóng xe điên cuồng mỗi khi nỗi nhớ anh ập đến vào buổi trưa, xế chiều, hay tối. Em cần gì ở anh? Không, em không cần gì cả, có lẽ những gì em đã có – em phải biết tự hài lòng và mang ra dùng để tự xoa dịu mình mỗi khi cô đơn… Thật kỳ cục, dường như mọi thứ xung quanh em đã chia thành hai nửa thế giới biệt lập, một nửa thế giới là công việc, bạn bè, nghĩa vụ chất chồng… và một nửa thế giới có anh, chỉ có anh và em – để em có thể nói chuyện, để em có thể trải lòng mình hay oà khóc trên tay lái – bất cứ khi nào em cần…”

“Đọc truyện Nếu em không phải là một giấc mơ đi anh! Nhân vật chính là một cô gái bị tai nạn rồi hôn mê, nhưng linh hồn khát sống khát yêu của cô đã học được cách thoát ra khỏi thân xác bại hoại của mình để tìm đến với cuộc sống, để gặp một người – một người đàn ông – người duy nhất có thể nhìn thấy cô, nói cho đúng hơn – là thấy linh hồn của cô, người duy nhất có thể nói chuyện cùng cô, có thể động chạm vào cô, có thể ôm, có thể cùng cô tìm ra cách đưa chính cô về với cuộc sống… Đó là người duy nhất hiểu được cô, sau những tháng ngày dài linh hồn xinh đẹp ấy lang thang trong biển người mà cô đơn đến vô tận vì không sao có thể giao tiếp được với đồng loại.

Trong một thoáng – em thấy linh hồn ấy sao mà giống em.

Anh đã bao giờ hiểu em chưa nhỉ?

Có thể có một phần.

Có thể không.

Nhưng xét cho cùng, anh vẫn là người duy – nhất em Chọn để nói chuyện.

Như thế này này…”
Chương : 3
Anh biết không? Trong mọi tình cảm – người cho thường nhớ lâu hơn người nhận, nhưng với em dường như là ngược lại… Nếu anh không mang em về từ đỉnh núi cao sau cú ngã ấy, nếu anh cứ để mặc em bất tỉnh lê lết trong chiều mưa ấy… có thể em sẽ chết, nhưng cũng có thể em sẽ lại tự ngồi dậy, rồi khắc có một người dân tộc hay du khách nào đó giúp em xuống núi. Lang Biang mù sương của anh đâu phải hoang đỉnh – đúng không? Nếu thế biết đâu em đã rời thành phố này – thành phố của anh – một cách nhẹ nhàng, giản đơn và thanh thản. Em nợ anh một lần rồi, một lần níu lại cuộc sống nhờ dây neo trần gian của anh… Điều đó phá vỡ quy luật – tồn tại của em… Nợ trần gian, nợ ân tình – đó là những món nợ đáng sợ nhất. Mà trên đời, em sợ nhất là nợ nần và sự thương hại. Nếu có một ngày em ngã quỵ trên một đuờng phố xa lạ nào đó, em muốn người cuối cùng trên thế giới này biết được điều đó là anh”

… …

”Thật ngốc xít, Anderea và Vân đều hỏi em rằng tại sao em không có bạn trai? Ngày hôm kia, khi cả hội đến Bruno chơi, em đã phải sang phòng Elena ngủ cùng để Vân được tự do. Cuộc đời này thật lạ kỳ, anh nhỉ!?

Em cứ nghĩ rằng em đã biết tất cả mọi thứ, em đã hiểu tất cả mọi thứ, em đã trải qua quá nhiều, nhưng hoá ra càng sống, càng gặp, càng đi nhiều, em mới hoang mang nhận ra rằng mình thực ra chẳng biết cái đếch gì cả. Hàng ngày em đi làm, gặp cảnh sát, gặp phạm nhân, gặp bọn trộm cướp, đĩ điếm, em lang thang ở những vùng chiến tranh, thiên tai… Em chứng kiến , em đọc, em viết về thế hệ cứu nét mang nhau đi khách sạn từ lần đầu tiên gặp, về những vụ làm tình tập thể mà thậm chí chẳng cần biết tên nhau, về những miền đất tan hoang, những mảnh đời éo le vụn vỡ… Nhưng em chưa bao giờ nghĩ đến cảnh sẽ có một hay nhiều người đàn ông xổ toẹt nhu cầu gối chăn với em – với chính em – chứ không phải một nhân – vật – nào – đó trong bài viết của em hết. Thời đại gì thế này hay em làloại – chẳng – giống – ai hết? EM – là Ai cơ chứ? Một đứa con gái ngốc nghếch và cô đơn, tràn trề sức xuân mà mười đứa bạn thì chín đứa “làm gì có chuyện mày chẳng có thằng bồ nào”. Anh đã đúng, anh thật sự đã đúng. Thật ngớ ngẩn rằng bài học “mười thằng đàn ông thì chín phẩy bảy mươi lăm thằng muốn ngủ với tất cả những đứa con gái ở xung quanh mình” lại do anh – người đàn ông mà em yêu đến mức – không – nghĩ – đến – dục – tình nói ra. Có bao nhiêu người tức giận khi bị em từ chối, có bao nhiêu thằng điên lên vì tại sao em – thế – này mà em lại – không – thế – kia…?…”
Chương : 4
”Ngày hôm qua, trên đường cao tốc, em nhìn thấy một chiếc xe siêu trường siêu trọng chở xăng đỗ bên vạt đường, cả con đường dài tắc nghẽn. Đơn giản là vì dưới gầm xe tải, là một cái xe máy cuộn lại như bị vo viên, cách đó xa lắm – cả trăm mét – là một người nằm yên với cái mũ bảo hiểm vỡ nát, vệt máu loang dài… rất dài… Không hiểu rằng trước khi lìa bỏ cuộc sống một cách tức tưởi như thế, những thân xác ấy có còn kịp cảm giác đau đớn không hả anh? Và những linh hồn vội vã rời nhân gian ấy có điên cuồng giận dữ vì bị đẩy xô ra khỏi xác thân khi còn hàng vạn điều chưa kịp làm nốt.

Có khi chỉ là một bữa cơm đang nấu dở.

Có khi chỉ là một tấm áo chưa may xong.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Trang: [1] 2 3 ... 7


Từ khóa: , , ,
Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3819 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(958 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(956 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3819 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1525 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2377 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED