* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 06/03/2013 - 14:33 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)

 

Bầu trời xanh giữa lòng thành phố – An Nhiên
Lời nói đầu

1. Yêu Yêu.

Cuối cùng thì tôi cũng nhận ra được bộ mặt thật của hắn ta.

Hắn ta, có lẽ chỉ là một nhân vật phụ trong câu chuyện này, nhưng lại là một mắt xích quan trọng mà tôi không thể không đưa vào.

Bởi vì hắn ta là bạn trai cũ của Yêu Yêu.

Tôi gọi em là Yêu Yêu , chẳng vì lí do gì cả. Vì tôi thích gương mặt bầu bĩnh, xinh xắn của Yêu Yêu. Và vì tôi thích tính cách trẻ con nhưng đôi lúc khi lại rất chính chắn của Yêu Yêu.

Yêu Yêu hai mươi hai tuổi.

Nói chung, Yêu Yêu không cao nhưng lại có thể thu hút người khác phái với gương mặt trẻ thơ trong sáng.

Bây giờ, nói một chút về hắn ta, hắn ta cao chưa tới 1m7, mặt nhọn nhọn, đôi mắt không thành thật. Ấn tượng ban đầu của tôi về hắn ta là như thế.

Từ khi Yêu Yêu quen hắn ta, tôi bắt đầu nói chuyện với hắn ta nhiều hơn. Lẽ dĩ nhiên khi tôi tiếp xúc với hắn ta nhiều hơn, tôi cảm thấy vẻ xù xì xấu xí của hắn ta không còn quan trọng. Dần dần, tôi thấy hắn ta khá đẹp đôi với YY bởi vì hắn ta luôn tỏ ra xuất sắc trong mọi lĩnh vực.

Chỉ duy một điều, tôi vẫn chưa bao giờ xem hắn ta là bạn thân. Tôi không hiểu tại sao. Nói như Quyên Quyên, bạn thân của tôi là chúng tôi dè chừng hắn một cách mơ hồ.

Hắn ta có lẽ vẫn sẽ đóng một vai anh chàng đàng hoàng trong mắt chúng tôi, nếu như không có một ngày Yêu Yêu phát hiện ra hắn ta đang bắt cá hai tay.

Tôi cảm thấy hơi sốc khi biết chuyện. Nhưng tôi còn sốc hơn khi hắn tung tin tôi thích hắn. Những cuộc nói chuyện của tôi và Yêu Yêu, một cách tình cờ lại làm bí mật của hắn bị phơi bày ra:

YY: Hắn ta nói chị quyến rũ nó

Tôi: Ơ, ngạc nhiên nhỉ? Sao mà ảo tưởng về bản thân thế không biết

YY: Hắn ta cũng bảo QQ tìm cách cưa cẩm hắn

Tôi: Ôi trời, QQ đánh giá hắn ta thấp cực kì.

Và thế là Yêu Yêu chia tay hắn ta với tư cách người yêu.

Tôi cũng chia tay hắn ta với tư cách một người bạn.

Tôi nghĩ hắn ta biết lí do, chỉ là hắn ta cố tình AQ không hiểu.

2. Vô Vô

Tôi gọi chị ấy là Vô Vô. Bởi vì chị ấy vô tình và vô tâm.

Có nhiều người theo đuổi chị ấy. Có nhiều người yêu chị ấy đến mê dại.

Có một lần, anh chàng hào hoa cùng lớp, uống rượu say đến mất hết tri giác. Anh ta không tìm được đường về nhà mình, nhưng lại đi lạc vào nhà Vô Vô. Anh ta đau khổ, kêu gào, gọi tên Vô Vô, khiến Vô Vô không thể không gặp.

Anh ta cũng là một tên AQ, cởi phăng áo, vứt xuống đất và gào khóc:

- Tại sao em không yêu anh?

Anh ta khóc. Người say thường khóc. Anh ta có thể có hàng tá con gái xếp hàng, tại sao lại không thể có được trái tim người con gái không xinh đẹp như Vô Vô.

Vô Vô lạnh lùng nhìn anh ta khóc, rồi đi kiếm một cây gậy. Vô Vô lấy cây gậy khoèo khoèo cái áo, bịt mũi hất áo vào người anh ta, lạnh lùng đóng cổng:

- Đi Đi. Say rồi.

Anh ta ngẩn người nhìn Vô Vô rồi lặng lẽ đi về. Ánh trăng chếch xuống bóng người cô độc trong đêm.

Vô Vô là vậy, lãnh cảm với tình yêu. Trong cuộc đời của Vô Vô, chỉ có hai điều có giá trị: gia đình và sự nghiệp.

Vô Vô hai mươi sáu tuổi, cái tuổi mà bạn bè đã sắp kết hôn hoặc đã tay bồng tay bế.

Vô Vô bình thản sống, mặc cho bố mẹ nóng ruột như ngồi trên lò than.

Cho đến một ngày đẹp trời, mẹ tuyên bố:

- Mày lấy ai tau không quan tâm. Nhất định năm nay phải lấy.

Vô Vô nghệch mặt ra. Không yêu ai thì làm sao mà lấy?

3. Sầu Sầu

Sầu Sầu là một phụ nữ ba mươi tuổi, đã một lần kết hôn và một lần ly hôn.

Hiện tại Sầu Sầu là người tự do.

Hẳn cái tên cũng đá nói lên được phần nào tính cách con người. Sầu Sầu đẹp, nhưng đôi mắt buồn miên man như mưa dầm xứ Huế.

Sầu Sầu kết hôn năm hai mươi tám tuổi và ly hôn năm hai mươi chín tuổi.

Một năm kết hôn chưa kịp hạnh phúc đã phải đau khổ vì chồng có người tình bí mật.

“Chúng ta kết hôn nhé. Anh hứa sẽ chăm sóc em suốt đời” là câu nói khiến Sầu Sầu hạnh phúc đến ngây ngất

“Chúng ta chia tay đi. Anh hết yêu em rồi” là câu nói khiến Sầu Sầu có cảm giác như đang rơi xuống vực thẳm tối tăm.

Sầu Sầu thích đọc truyên “Eat, Pray and Love” bởi vì Sầu Sầu đồng cảm với người phụ nữ trong truyện.

Cũng nhờ truyện đó, Sầu Sầu quyết tâm làm lại cuộc đời. Sầu Sầu đốt hết các kỉ niệm, khóc một trận hết nước mắt và mỉm cười như chưa từng được cười.

Cười để lấn át hết những muộn phiền trong lòng. Cười để nhìn một ngày mới tươi đẹp

Cuộc cách mạng của Sầu Sầu bắt đầu từ đó.

4. Tôi

Tôi hai mươi tư tuổi.

Tôi đã từng tràn trề niềm tin vào cuộc sống, tràn trề một tương lai đầy hoa hồng đang trải dài chào đón.

Chỉ là khi tôi bước vào cuộc đời, đột nhiên nhận ra mọi thứ ngược lại với những gì tôi đã tưởng tượng.

Tôi tốt nghiệp một trường Đại học nổi tiếng nhưng lại chẳng thể kiếm nổi một việc làm tử tế.

Điều đó thật buồn cười, đúng không?

Nhưng thực ra, khi suy ngẫm lại, bạn sẽ hiểu được rằng đó là một thực tế cay đắng cho những cô gái trẻ có nhiệt huyết, tự tin và hiếu thắng nhưng cuộc đời lại không đẹp như sách vở.

Khi bạn là một cô gái tỉnh lẻ, bạn không có bất kì một mối quan hệ xã hội nào thì cơ hội kiếm việc làm của bạn sẽ rất nhỏ, gần như bằng số 0.

Tất nhiên, cuối cùng tôi cũng kiếm được một công việc không như mong muốn, và tự nhủ rằng “Chỉ làm tạm thôi mà. Nhẫn nại chờ thời cơ.”

Điều an ủi duy nhất của tôi là bạn trai tôi, Ân. Anh luôn luôn ở bên cạnh ủng hộ tôi, luôn luôn cho tôi những lời khuyên quý giá. Có thể nói, tôi có một bạn trai hơn người. Anh không đẹp trai đến mức các cô gái phải thèm muốn, nhưng anh có một vầng trán và đôi mắt thông minh, một nụ cười dễ mến, và trên hết, anh là một người rất giỏi.

Tôi luôn cho rằng bạn trai tôi giỏi là một điều tất yếu, bởi vì chỉ có những chàng trai giỏi mới thu hút được tôi.

Ân, có lẽ là cứu cánh của cuộc đời tôi.

Nhưng tôi biết rằng, tôi không thể dựa vào anh mãi mãi. Bởi vì tôi còn có niềm đam mê và một tham vọng cần thực hiện.

Mỗi sáng thức dậy, tôi lại tự nhủ với bản thân “Sắp rồi, sắp đến đich rồi. Đích đến chẳng còn bao xa nữa đâu.”

 

Chương 1: Đáy tuyệt vọng

- Chúng ta ly hôn nhé.

Sầu Sầu có cảm giác như trái tim đang lơ lửng giữa một biển kim châm. Đã chuẩn bị tâm lý trước rồi mà sao cô vẫn cảm thấy đau đến vậy. Cái cảm giác nhói lòng cứ lan dần, lan dần rồi làm tê liệt các giác quan cơ thể. Cô cúi mặt xuống, cắn chặt răng, bấu víu bàn tay xuống dưới bàn để ngăn những giọt nước mắt cứ chực trào ra.

Một lúc sau, đầu cô từ từ gục xuống thay cho lời nói.

Khoảng không gian im lặng đến đáng sợ. Tưởng chừng có thể nghe thấy được tiếng những con côn trùng bay lượn trong gian phòng.

Vũ ngồi bất động nhìn Sầu Sầu, có cảm giác như mình vừa gây ra một tội lỗi trầm trọng mà cả cuộc đời này anh không thể tự tha thứ cho mình được. Nhưng anh biết, trong tình yêu không có chỗ cho lòng thương hại.

Năm năm yêu nhau kết thúc bằng một đám cưới xa hoa trang trọng. Anh và cô đã từng thề nguyền sẽ cùng nhau đi hết cuối cuộc đời. Anh cũng đã luôn luôn nghĩ rằng cô là bến đỗ của cuộc đời anh cho đến khi…

Đúng vậy, là cho đến khi Viên Viên xuất hiện trong cuộc đời anh như một cơn gió mát tràn trề sức sống. Vẻ đẹp mặn mà của người phụ nữ qua một lần ly hôn trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết. Anh tìm được thứ cảm giác mà lâu rồi anh không có khi ở bên cạnh Sầu Sầu. Viên Viên lạnh lùng ra một tối hậu thư cho anh:
- Kết hôn hoặc chia tay, anh chọn đi.

Và anh biết mình chỉ có thể chọn một con đường, vì tình yêu mới mẻ anh dành cho Viên dường như đã choáng hết tâm trí anh. Những thói quen cũ kĩ giữa anh và Sầu Sầu trở nên ngày càng nhàm chán. Anh không biết mình còn yêu Sầu Sầu hay không, nhưng anh biết mình yêu Viên Viên.

Vũ im lặng nhìn Sầu Sầu đang cố gắng che đậy nỗi đau bằng một mặt nạ mạnh mẽ. Như cô vẫn luôn luôn như vậy. Anh thở dài, tự nhủ giá như cô ấy đánh anh hoặc khóc bát nháo một chút thì anh sẽ cảm thấy thoải mái hơn:

- Căn nhà là của em. Anh sẽ không đem theo gì cả.

- Được.

Tiếng nói bật ra từ cổ họng Sầu Sầu khiến anh cảm thấy bất ngờ. Sầu Sầu từ từ ngẩng mặt lên. Cô cố gắng nở một nụ cười méo xệch:

- Nếu không còn gì để nói nữa thì chúng ta kết thúc ngang đây. Anh đi đường anh, tôi đi đường tôi. Từ nay, không còn quan hệ.

Nói rồi, cô đứng dậy, thu dọn chén bát trên bàn. Món canh hôm nay chẳng hiểu tại sao lại mặn chát đến vậy, khiến cô không thể nào nuốt trôi. Sầu Sầu cố gắng đi nhanh vào bếp, đeo găng tay vào và rửa đống chén bát như một cái máy vô hồn.

Một vòng tay ôm ngang hông cô. Giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống bờ vai mảnh khảnh của cô. Là nước mắt của cô hay của Vũ:

- Tha thứ cho anh.

Cô đứng im lặng, bất động. Vòng tay anh từ từ buông ra, có chút nuối tiếc, có chút do dự.

- Anh đi đây.

Cô không trả lời. Cô không quay lại.

Bởi vì cô sợ cho anh thấy gương mặt lấm lem nước mắt và mascara.

- Tại sao lại là Viên?

Vũ khựng người lại trước câu hỏi của Sầu Sầu. Anh không biết giải thích như thế nào, bởi vì chính anh dù đã rất cố gắng vẫn không thể nào thoát ra được tình cảm ấy. Anh chỉ biết rằng anh yêu Viên Viên như anh cần không khí để thở. Anh không lý giải được tại sao anh có thể đốn mạt như vậy.

Bởi vì Viên Viên chính là cô em họ của Sầu Sầu. Tuy rằng, hai người ấy không thân thiết lắm, nhưng giữa hai người cũng chưa từng tồn tại mối hiềm khích nào. Chính anh đã làm mối quan hệ của họ tồi tệ đi.

Vũ lê từng bước nặng trịch ra khỏi căn hộ. Căn hộ này, từ bây giờ, không còn là của anh nữa. Nếu nói rằng anh không nuối tiếc nghĩa là nói dối, nhưng anh chỉ có thể chọn một người. Và anh đã làm theo mách bảo của con tim.

Sầu Sầu nghe tiếng cánh cửa đóng sập “Rầm”. Cô khụy người xuống như không còn chút sức lực nào nữa. Tốt rồi, giờ cô có thể thoải mái khóc to mà không cần phải sợ gì nữa.

Nhưng tại sao cô không thể nào bật khóc thành tiếng được?

Nước mắt cứ chảy dài trên gò má.

Cô biết trách ai đây, trách cô, trách Vũ hay trách Viên Viên?

Chẳng phải, trước khi lấy nhau, cô đã rất tự tin nói với anh rằng:

- Khi nào anh hết tình cảm, hãy nói cho em biết. Em sẽ ra đi không oán trách gì. Chỉ xin anh đừng lừa dối em.

Đúng vậy, chỉ vì câu nói đó mà cô không thể trách anh được. Anh đã làm đúng như cô yêu cầu.

Lúc đó, cô trẻ trung, cô xinh đẹp, cô là một thạc sĩ từ nước ngoài về. Và cô tự tin rằng chỉ có cô chia tay anh, chứ không thể có chuyện anh yêu người con gái khác. Vũ là một chàng trai tài giỏi, nhưng anh xấu, thật sự rất xấu. Khi cô chọn một người xấu như vậy để yêu, cô cứ nghĩ rằng người như vậy sẽ trân trọng cô hơn.

Cuối cùng, cô nhận ra rằng, tình yêu thật ra chẳng liên quan gì đến vẻ bề ngoài. Viên Viên chỉ được gọi là một cô gái có nhan sắc trung bình, học vấn trung bình, gia cảnh cũng chỉ trung trung, vậy mà Vũ lại chọn Viên Viên, thay vì chọn cô, một người có đủ mọi yếu tố mà đàn ông thèm muốn.

Cô nghe trái tim mình khóc. Đau đến chết mất.

Cô thấy mình lôi thôi, lếch thếch, gầy gò và dường như gương mặt đã xuất hiện nếp nhăn. Sự đau đớn đang dày vò bản thân cô, chính là kẻ thù lấy đi nhan sắc của cô.

Vậy mà cô lại muốn để mặc cho nó dày vò, bởi vì cô muốn anh đau khổ. Cô muốn anh, cả cuộc đời này, không thể nào tự tha thứ cho chính mình.

Cô ngã vùi xuống đất. Lại khóc. Lại nằm co queo giữa nền nhà.

Và thấy cô độc hơn bao giờ hết.

Có tiếng cánh cửa mở toang ra. Cô nằm im, tự nhủ có lẽ Vũ quên lấy gì đó. Cô nằm như một người đang chết dần chết mòn.

- Sầu Sầu, sao thế này?

Tôi chạy vội về phía Sầu Sầu, xót xa nhìn người phụ nữ từng rất kiêu hãnh, giờ trở nên bé nhỏ và tội nghiệp. Sầu Sầu chẳng còn cảm giác gì nữa, cứ như một người không còn thiết tha gì với cuộc đời. Tôi đỡ Sầu Sầu dậy, đưa cô vào phòng ngủ, kéo chăn đắp lên ngang cổ cô. Gương mặt Sầu Sầu vẫn đầm đìa nước mắt.

Tôi thở dài, bước đến bên cửa sổ, kéo chiếc rèm về một phía và mở tung cửa số. Gió mát lùa vào căn phòng. Đứng từ đây nhìn xuống thành phố, bỗng cảm thấy con người thật nhỏ bé. Cuộc đời vốn rất ngắn ngủi, tại sao cứ phải làm tổn thương nhau?

Tôi khép cửa ra về, để lại Sầu Sầu một mình trong nỗi đau cùng cực. Bởi vì tôi biết Sầu Sầu muốn được yên tĩnh một mình.

Người ta nói, khi một nỗi đau đến là khi những nỗi đau khác cùng một lúc ùa tới như sóng cuốn. Tôi không biết điều đó có đúng không nhưng có lẽ điều này cũng dễ giải thích. Khi bạn buồn và nghĩ rằng thế giới rời bỏ bạn, nghĩa là bạn cũng đang muốn rời xa tất cả. Bạn cảm thấy mọi chuyện ngày càng trở nên tồi tệ, nhưng thực ra chính tính cách và tâm trạng hiện tại của bạn đang làm mọi chuyện xoay chuyển theo hướng bạn tưởng tượng.

Sau hai tuần ly hôn, Sầu Sầu mất việc làm. Có lẽ bởi vì cô ấy cũng không còn tâm trí để làm việc.

Tôi không đành lòng để Sầu Sầu một mình gặm nhấm nỗi cô độc, nên tôi quyết định dọn đến nhà cô ấy sống. Ít ra, cô ấy có một người bạn để trút hết những tâm sự trong lòng.

Về sau, cả Vô Vô lẫn Yêu Yêu đều dọn đến ở chung với chúng tôi.

Căn hộ tầng mười một của chung cư cao cấp từ đấy đầy ắp tiếng cười và nước mắt của bốn cô gái vừa bước vào giai đoạn khủng hoảng của cuộc đời. Mỗi người mang một tâm trạng khác nhau, nhưng chúng tôi biết mình cần phải vượt qua số phận khắc nghiệt này, bởi vì đây là giai đoạn thách thức và đào thải của mỗi người. Ai vượt qua được thì sẽ tiến đến thành công, ai bỏ cuộc thì sẽ chìm đắm trong những thất bại của cuộc đời.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Trang: [1] 2 3 ... 18


Từ khóa: ,
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3833 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(964 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(960 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3833 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1532 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2381 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED