* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 02/03/2013 - 10:25 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)

Gởi một khoảng lặng trong tôi!
Cơn ác mộng khiến Hân choàng tỉnh giấc, đập vào mắt nó chỉ một màu đen, bóng tối đổ ập khiến nó ngay lập tức đưa tay che mắt lại. Không có ánh sáng của đèn ngủ, nó cũng không dám ngồi dậy. Nó sợ bóng tối. Một giây…nó quên mất giấc mơ của mình, quên mất mình đang sợ hãi cái gì, vậy mà lồng ngực nó vẫn phập phồng không yên, cái cảm giác trái tim như bóp nghẹn vẫn xiết chặt nó.
Nó nhắm mắt lại, cảm giác nhức nhối hơn bao giờ hết vây lấy. Nó lại nghe tiếng giọng nó khản đặc kêu lên:
-Đừng đi…đừng đi mà…mẹ…
-Bố…làm ơn…ở lại đi…ở lại đi…
Nó chạy, cứ chạy, với theo hai hình bóng xa mãi, hai nụ cười héo đi dần tách xa nhau.Nó loay hoay không biết phải chạy hướng nào,
-Mẹ…bố ở bên này…mẹ…
-Đừng đi nữa…bố…mẹ và con ở đây…ở đây mà…
Không…đừng khóc…Hân, mày không được khóc.Nó giận dữ, nó không muốn mình rơi nước mắt,nó không muốn mình yếu đuối tội nghiệp như vậy. Chẳng phải nó luôn biết, chẳng phải nó luôn kiên cường, chẳng phải dù cả thế giới bỏ rơi nó,nó vẫn có thể sống tốt sao?
Nó ổn,luôn luôn là vậy…
Không biết thời gian đã qua bao lâu rồi,vài phút hay vài giờ,cũng có thể nó đã ngủ lại một chút.Tiếng chuông báo thức vang lên,nó nấn ná một ít rồi ngồi dậy.Ngoài trời đã sáng khá rõ,nó vặn thử cái đèn ngủ,đèn không lên,có lẽ đã cháy bóng.Nó làm vệ sinh,thay quần áo rồi xuống nhà.Bố đang ở trong bếp.Nó dọn bát đũa ra bàn ăn
-Con tự múc cháo ăn đi,bố mẹ ăn sau
Bố lau tay rồi trở về phòng ngủ,cách cửa khép lại vang lên âm thanh kéo lê vang vọng.Nó múc từng thìa cháo bỏ vào miệng,không có chút ý niệm về mùi vị,tiếng MC trong ti vi đập vào bốn bức tường,như muốn thoát ra. Nó ăn hết bát cháo mà ngạc nhiên với chính mình.Cái im lặng đè nén khiến nó như không thở được, nó vẫn nhìn chằm chằm vào cánh cửa mới khép.
——————————–
Gió lạnh,nó mặc rất nhiều áo,lại thêm khăn và mũ len.Nó thích mùa đông,nhưng không thích bị lạnh.
-Em lại đến sớm rồi,trông ấm áp quá đó!
Nó nhận ra giọng nói quen thuộc của Nam,còn có chút uể oải của người phải dậy sớm.Nam học trên nó một lớp,là hội trưởng hội học sinh, nó là hội phó.
-Em quen giờ này rồi mà,không sai được,đến mùa hè là thành trễ luôn-Nó cười đáp lại Nam.Hiếm khi nó thấy Nam đi sớm,hôm nào cũng sát giờ,nhiều hôm nó phải giải vây,nó dối bác bảo vệ cho Nam qua trót lọt -Thảo nào hôm nay rét đậm,sao anh đi sớm vậy?
-Để gặp em -Nam nói nửa như thực,nửa như đùa,nó bối rối,xua đi những suy nghĩ đang nhảy loạn trong đầu.Nhưng chưa kịp để nó có thêm phản ứng Nam tiếp- Anh hẹn được chủ quán rồi,chiều nay
-Thật không? -Nó ngạc nhiên.Noel tới trường nó có một cuộc giao lưu với học sinh các trường khác,sau nhiều lần bàn bạc và tranh luận,hội học sinh quyết định chọn địa điểm là một quán cafe thay vì tổ chức tại trường,vừa đẹp lại tiện lợi để phục vụ đồ ăn và biểu diễn.Nhưng quán đó khá đông khách,thương lượng để thuê trọn một buổi tối rất khó khăn,còn giá cả nữa.
-Chiều nay 3 giờ,anh đến đón em nhé
-Chắc không cần đâu,3h em sẽ có mặt.A.Lớp em mở rồi,phải đi tránh rét đây
Nó thấy thật may là nó có thể nói ra một lí do có vẻ chấp nhận được,muốn chạy thật nhanh nhưng nó phải kìm tốc độ lại,nó không muốn Nam nghĩ mình không muốn nói chuyện.Nếu có thể,nó muốn mình sẽ dừng chân mãi…Nó giật mình,rồi tự xóa suy nghĩ đó ra khỏi đầu.
-Hi,hôm nay cậu trực nhật hả Linh -Nó đặt cặp lên bàn, rồi tự thấy không biết làm gì nên lấy cái khăn lau bảng
-Này,hôm qua cậu có nhận được tin nhắn gì không?
Nó nghe ra trong giọng Linh chút lưỡng lự và thận trọng
-Không,có chuyện gì à?
-À không…tớ chỉ hỏi thế thôi…-Nghe giọng ngạc nhiên của nó,Linh trả lời qua loa.Nó dừng tay một chút,có cái gì nhói lên
-Cứ tưởng hôm nay mình đến sớm nhất rồi mà vẫn thua hai cậu…hic…
Minh bước vào,tránh nhìn nó,nó vẫn thấy minh vui vẻ như mọi ngày.Có cái gì đó vỡ tan.Nó đã muốn mình lầm.
-Đồng hồ mới của cậu đẹp ghê!
Nó thấy giọng mình không thực sự có vẻ quan tâm đến chiếc đồng hồ,mặc dù đôi mắt vẫn nhìn nó chăm chú.Không biết vô tình hay cố ý,Minh mân mê cái cặp,như giấu chiếc đồng hồ khỏi ánh mắt nó
-Cái này…ừ…tặng cậu…-Nó cười,rút ra tập giấy vẽ,trên trang đầu là một bức chân dung vẽ tay-chân dung Minh.Nó đã mất cả tuần để chuẩn bị,mới hoàn thành tối qua -Mình nhớ sinh nhật cậu hôm nay, nhưng…có lẽ mình nhớ nhầm rồi…
Nó không nhìn Minh một lần nào nữa,suốt cả buổi học.Minh là cô bạn nó mến nhất.Không…đã từng…Minh có chút vụng về,thẳng thắn và đáng yêu…Minh chưa tổ chức sinh nhật lần nào,năm nay là lần duy nhất,nhưng không có nó.Nó biết Minh đã mời vội một số bạn hôm qua,tất nhiên,không ai nói với nó.Nó và Minh xa lạ từ bao giờ thế?
Nó nghe mọi người trầm trồ xuýt xoa,bình phẩm,nhưng nó không nhớ lấy một lời nào cả.Có thể ai đó sẽ nghĩ nó là một con ngốc.Ừ,nó ngốc thật.Chẳng ai biết nó cảm thấy gì,nhìn thấy gì,có ai biết được cảm xúc trong lòng nó đâu.Nó nghe sự xáo trộn trong mình,giữa cái im lặng bối rối của Minh.Có thể ai đó nghĩ nó cố tình,tỏ ra này nọ.Nếu thật sự như vậy,nó sẽ là người đầu tiên căm ghét mình.Đơn giản là nó muốn làm vậy.Nó thực sự mến Minh,bức

tranh đó thực sự nó dành thật nhiều tình cảm và công sức.Liệu đưa nó cho Minh,sau tất cả mọi chuyện,có là một sự vứt bỏ?
Nó nhớ Minh đã nói “mãi mãi là bạn”
Nó như đang rơi,khi những sợi dây nó bám vào bị cắt đứt.Mọi người luôn nhìn nó như một con bé có tất cả,một gia đình giàu có hạnh phúc,một ngoại hình xinh xắn đáng yêu với một bảng thành tích học tập và công tác xã hội đáng ngưỡng mộ…như một vòng tròn hoàn mĩ mà thực ra cũng là một con số không,một sự trói buộc mà tất cả những gì bên trong hình tròn đó sẽ chẳng ai biết được.Nó che dấu cảm xúc,che dấu những suy nghĩ,che dấu bản thân…”che dấu”…Không,nó căm ghét điều đó,căm ghét ngay cả khi nó là một phần của mình.Nó sợ…

Trưa nay chỉ mình nó ở nhà,úp bát mì tôm ăn qua loa.Rửa bát xong,nó thấy một mảnh thủy tinh vỡ ánh lên góc tường,nó nhặt lên,mảnh vỡ nhỏ bằng đầu ngón tay,có hình đóa mai.Nó giật mình chạy vào phòng khách,tủ ly chỉ còn vài cái,là bộ thủy tinh in hoa mai bố mua về lần đi công tác năm ngoái,cả mẹ và nó đều thích.Nó ngồi thụp xuống,cổ nghẹn lại.Nó như thấy những gì đã xảy ra trong căn phòng này,nó run lên,nó không hề khóc,nó quen rồi,quen rôi,nó đâu còn nước mắt để rơi.Mảnh thủy tinh sắc cứa vào tay,nó thấy đau,nhưng chưa đủ,nó nắm chặt hơn nữa.Máu rỉ theo kẽ tay,nó rùng mình,nó thấy đau lắm.Bốn bức tường treo đầy những bức ảnh,dán và bất cứ chỗ nào có thể dán,đều là bức ảnh ba người.Nó cười chua xót,những bức ảnh mờ mờ,có tấm bám bụi dày,có tấm như vừa mới chụp,tất cả đều có ba nụ cười,vậy mà sao không thể tạo nên một chút sinh khí cho căn nhà vắng lặng.Một khung ảnh rơi ở góc khuất,nó run run nhặt lên,vẫn là ba nụ cười nhưng méo mó bởi vệt kính vỡ.Ánh mắt hạnh phúc vì những vệt nứt vỡ đôi.
Tiếng chuông cửa vang lên khiến nó giật mình,nó cứ ngồi thẫn thờ như vậy từ bao giờ thế.Không được,nó không được phép yếu đuối…nó ổn…nó ổn…không điều gì có thể tổn thương nó.
King…koong…nó đứng lên,chạy ra ngoài mở cổng:là Nam
-Anh vừa đi có việc một chút,tiện thể ghé rủ em –Nam gãi đầu cười xòa với nó,đột ngột,nụ cười cứng lại,Nam hốt hoảng –Tay em chảy máu kìa
Nó giật mình,giờ nó mới nhớ tay nó bị thương,máu đã ướt bàn tay,nhuộm màu đỏ đáng sợ.
-A…
Nó rên khẽ khi Nam nâng tay nó lên,cúi đầu thổi vào vết cắt.Hơi ấm phả vào tay lan truyền cảm giác khiến nó bất giác như tê liệt.Nó ngây ngốc nhìn ánh mắt Nam cực kì lo lắng
-Nhà em có bông băng không,để anh đi mua
-Không…không cần đâu…vết thương nhỏ em tự xử lí được…anh vào nhà đã
Nó rụt tay lại,cảm giác rời xa bàn tay Nam khiến nó hụt hẫng.Nó chạy vào nhà lấy đồ trên hộp y tế rồi để tay dưới vòi nước ấm rửa sạch máu gần như đã khô.
-Sao lại bất cẩn như vậy?Để anh băng cho –Nam vẫn đứng bên cạnh nó,lo lắng nhìn nó
-Không cần đâu,chuyện nhỏ mà!Anh cứ ra ngoài ngồi đi,đợi em chút thôi! –Nó gượng cười rồi lau khô tay,nhỏ một chút thuốc sát trùng,vết thương xót quá,nó cắn môi cho qua rồi băng vào,vì là tay trái nên cũng không mấy khó khăn chỉ là
-Để anh buộc cho
Nam thấy nó loay hoay liền giúp buộc lại,cả nó và Nam đều yên lặng,nhưng nó thích cái lặng yên này,nhẹ nhàng và ấm áp.
-Xong,đi được chưa –Nam cẩn thận kéo nút chặt lại,nhưng vừa đủ để nó không bị đau
-Anh ra đường mà mặc thế này á?Lạnh cảm cúm đó –Nó lấy áo khoác dày,quấn khắn rồi với lấy balo,trông nó như con mèo nhỏ nằm trong chăn ấm,còn Nam rõ ràng phong phanh hơn.
-Không đâu,giờ thì ấm rồi
Nam cười,giờ cậu mới để ý bên trong căn nhà.Nhà Hân không rộng nhưng khá xinh xắn,bày biện đơn giản nhưng thanh lịch.Cậu còn phát hiện hình như Hân rất thích treo ảnh,có rất nhiều bức ảnh treo trên tường,dán vào tủ,…tất cả đều là ảnh bố mẹ và Hân.Cậu đã nhiều lần thấy họ trong những lần đi nhận giải cùng con gái.Chắc rằng họ rất hãnh diện và yêu Hân.Cậu thích thú nhìn ảnh Hân hồi bé,rồi từ từ lớn,như một đoạn phim quay chậm vậy.Những mỗi khi chạm vào,cậu đều thấy nó phủ một lớp bụi,cả tủ,bàn,ly nước,…
-Ảnh gia đình em đẹp thật đấy!
Câu nói của Nam khiến Hân ngẩn ra,nó mở tủ,lấy ra cuốn album đã bị gỡ gần hết ảnh chỉ còn vài trang cuối,lấy một tấm ra,nó dán lên lọ hoa trên bàn ở góc tường
-Đi thôi
Nam cùng Hân ra ngoài,ánh mắt cậu vẫn đặt lên tấm ảnh Hân mới dán,chẳng ai lại dán ảnh theo cách đó.Nam vẫn nhớ ánh mắt Hân lúc đó có gì đó mờ mịt,mông lung,có gì đó mong chờ mà cay đắng.Nhưng tất cả trong một khắc lại trở lại như cũ,như chưa từng có chuyện gì xảy ra.Những bức ảnh không hề dùng để trang trí,không hề để làm đẹp…nớ như một lời nhắn…một lời nhắc nhở…cậu xua đi ý nghĩ đó trong đầu.
Nam muốn đèo Hân,nhưng Hân từ chối,quán cafe chúng nó dự định tổ chức cũng không xa lắm.Đó là mt quán cafe trong con phố nhỏ,hai tầng,có một khoảng sân vườn bên cạnh rất đẹp.Dự tính của chúng nó sẽ bàn với chị chủ quán cho mượn không gian như là một cách quảng bá,vừa tổ chức sự kiện cho hội học sinh,vừa quảng bá cho quán
-Hai đứa dùng gì? –Chị chủ quán thân thiện tiếp đãi hai đứa,kế hoạch của tụi nó cũng khá tốt,có thể giúp quán có thêm khách ở các trường khác
-Em

muốn chocolate nóng…hi…ngoài trời lạnh quá…
Nó cũng không khách sáo trước sự niềm nở của chị.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Trang: [1] 2 3 ... 5


Từ khóa:
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3841 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(964 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(960 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3841 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1532 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2381 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED