* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 01/02/2013 - 00:06 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 3.0/5 (2 votes cast)

Choáng toàn tập, bộ hắn và bạn bè hắn đều có bệnh sàm sỡ sao? Nhưng nếu ai đó mà không phải hắn chạm vào mình, cậu hoàn toàn thấy bình thường, không cảm giác, không bối rối. Cậu chỉ thấy hành động của Doojoon tếu quá, bất ngờ một tí rồi cậu cười rạng rỡ, khoe cả lúm đồng tiền cực đáng yêu, vỗ nhẹ lên vai Doojoon:

“Huyng đừng đùa nữa, mau buông em ra,ha ha!”

“…” khoan đã, sao không khí chợt lạnh quá vậy? Bầu không khí yên lặng biến thái làm cậu sợ cương cứng cả người, nuốt khan nước miếng chầm chậm quay sang người bên cạnh.

Khuôn mặt anh tuấn nổi đầy hắc tuyến, sắc mặt hắn trầm xuống, ánh mắt loé tia lửa rồi gầm lên như con bạo long phun hoả: “YOON-DOO-JOON! Cậu…”

“A A a được rồi, tôi trả thằng nhóc cho cậu này!” Doojoon sợ hãi ấn Yoseob vào lòng hắn rồi cụp đuôi chạy về núp sau HuynSeung mếu máo: “Seungie, cậu ta hung tôi, hức…”

Jang đại công tử điềm tĩnh cười nhớ lại quá khứ: “ha ha không phải khi lần đầu Kwangie mang Woonie đến cậu còn nhào vào cắn má thằng bé sao? Phản ứng của Kikwang còn kinh khủng hơn JunHuyng bây giờ! Thật may là cậu chỉ ôm và lay Yoseob, ha ha!”

“Thôi không đùa nữa, chúng ta bơi tí đi rồi vào ăn trưa” Kikwang cười đề nghị

***

Sau khi thay đồ, cậu chậm rãi tản bộ về phía hồ bơj trên lối đi nhỏ trải đầy sỏi trắng và dãi cỏ xanh được cắt tỉa thật đều.

Vạt nắng vàng nhẹ tung tăng lướt trên mặt hồ lấp loáng… 5người đã ở sẵn đó, tất cả đều mặc quần đùi bằng chất liệu nỉ hoặc dù, nhẹ và dễ hoạt động. Hắn và DongWoon đang bơi, đùa rất vui vẻ. Cậu tiến lại dãy ghế dựa ven hồ, Doojoon trò chuyện huyên náo với HuynSeung trong khi Kikwang si mê nhìn “ai đó” dưới hồ. Cậu ngồi xuống ghế bên cạnh, mỉm cười:

“Woonie rất đẹp!”

“Hở! À, cậu ra rồi à?” KK quay sang ngây ra vài giây rồi cười híp mắt

“A, yoseob, em có chị gái chứ, giới thiệu cho huyng đi, ha ha” Doojoon chạy sang khoác vai cậu hỉ hả hỏi han.

“À có, chị ấy là người con gái tốt nhất thế giới” nét dịu dàng yêu thương tràn đầy nơi đáy mắt khi nhắc về chị, cậu đăm chiêu cười khẽ.

“JunHuyng…cũng có một người chị gái… Chị ấy mất trong một tai nạn khi đang trên đường bỏ trốn cùng người yêu…” giọng Doojoon trở nên nghiêm túc, đượm buồn, anh tiếp:

“Chị ấy cũng bị ép vào 1cuộc hôn nhân chính trị, lúc đó JunHuyng mới 15tuổi, cậu ta đã giúp chị mình trốn chạy…”

“Vậy…tai nạn đó…” cậu thấy tim mình đập mạnh, hồi hộp và giọng nói run rẩy. Một bàn tay nhẹ đặt lên vai Yoseob, giọng HuynSeung đầy chua xót:

“JunHuyng là người cầm lái, dù tai nạn là do bên kia say rượu, cậu ta vẫn luôn nghĩ mình đã giết chị ấy. Sau 1năm điều trị tâm lý, cậu ta đã ra ở riêng.”

Cậu lặng đi trong từng lời kể, ánh mắt dán chặt vào thân ảnh thon dài tuấn tú phía xa xa, nụ cười tuyệt đẹp đó, là thật sao… Sống xa cha mẹ và tự nguyền rủa bản thân đã giết chết chị mình… Bao đêm an giấc bên cạnh, đã bao giờ cậu nghĩ hắn đau đớn, vật vã trong cơn mê… Nước mắt đáng ghét có khi nào trào nơi đôi mắt đen sâu thẳm ấy… Nắm tay siết chặt trong vô thức, cậu thấy tim mình tê buốt. Đã không biết gì cả, sao hắn không nói ra lý do muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này là thế.

Khoé mắt hoen đỏ, hốc mũi cay cay. Cậu chầm chậm đến sát mép hồ bơi, hắn ngoi lên mặt nước, vuốt ngược mớ tóc nâu đỏ sũng nước, ánh mắt sáng lên khi thấy cậu tiến về phía mình.

“Nhớ tôi sao?” hắn vươn nửa người chống 1tay lên thành hồ,vuốt khẽ má cậu rồi lướt qua đôi môi hồng căng mọng. Nhưng đối với hành động quen thuộc, cậu không còn tâm trí để bối rối xấu hổ như mọi khi, ngược lại tim có chút đau xót, ánh mắt mê mông, nhất thời muốn khóc, chẳng qua cố nén lại. Khuôn mặt dần trắng bệch, cơ hồ một lúc lâu, cậu rốt cuộc mở miệng:

“Tại sao không nói? Chị gái anh…”

“Câm ngay!” mặt hắn chợt biến sắc, ánh mắt tối sẫm đanh lại đầy đau đớn giận dữ, bàn tay siết chặt chiếc cằm nhỏ.

Cậu bị đau nhíu mày nhưng vẫn bất chấp:

“Nhưng…”

ÙM!!! Hắn giật mạnh tay kéo cậu xuống nước, đè nghiến xuống đáy hồ và cuồng dã cắn lấy môi cậu như trừng phạt. Trời ơi, hắn điên rồi sao, cả 2sẽ mất dưỡng khí mà chết, tay cậu siết lấy vai hắn… Cố thức tỉnh lí trí hắn…nhưng vô ích…

Trước khi hoàn toàn ngất đi, qua làn nước trong suốt, mơ hồ cậu nhìn thấy đôi mắt mê mông đầy đau đớn dằn vặt, là nước hồ, hay nước mắt hắn đang vây lấy cậu.Xung quanh dần tối xầm, bàn tay siết chặt vai hắn buông lỏng,trượt lên mặt,cậu mơn lên má,lau nhẹ khoé mắt hắn rồi hoàn toàn mê man bất tỉnh.
“Không, mau buông ra, anh sẽ chết mất, JUNHUYNG!!!” cậu hét to bật dậy, bất ngờ choàng tỉnh. Đưa mắt quét một lượt khắp phòng…lạy hồn, phòng gì mà rộng thênh lại chỉ có độc một chiếc giường ở giữa, một bộ sô pha và dàn máy, ti-vi, tên nào lại biến thái quá vậy…

“Tỉnh rồi à!” giọng trầm ngân vang lạnh lẽo từ sát bên vọng lại làm cậu giật bắn người quay ngoắt sang

“Đã chiều rồi, mọi người đang nướng thịt ngoài hoa viên, mặc đồ vào rồi xuống đó.” hắn nhàn nhạt nói như không có chuyện gì xảy ra, đút nhẹ tay vào túi quần và quay bước đi. Cậu lặng im nhìn theo bóng lưng thon dài, thân ảnh cô đơn đó…đột nhiên muốn ôm chặt lấy hắn.

“YONG JUNHUYNG” tiếng gọi bật ra trong vô thức… Hắn khựng lại, vẫn không ngoái đầu…

“Anh…không có lỗi! Đừng tự trừng phạt bản thân.”

Cảm giác vai hắn chợt run lên trong khoảnh khắc:

“Đừng tự khoác lên vai đôi cánh thiên thần, cậu tưởng mình là đấng cứu thế sao? Nếu có thiên thần, họ ở đâu khi chị ấy đang hấp hối?”

“…”

Bóng hắn biến mất sau cánh cửa, chỉ còn lại thanh âm lạnh lẽo vô tình vang vọng trong căn phòng trống…

Khi cậu xuống đến nơi, Kikwang và DongWoon đang trò chuyện vui vẻ trong khi nướng thịt. Hắn cùng HuynSeung và DooJoon tán gẫu cười đùa huyên náo cả một góc hoa viên. Trông họ vui vẻ như chưa hề có gì xảy ra, hắn đang cười, thật rất đẹp trai, phải rồi, chỉ cần hắn cười như thế, cậu sẽ làm hắn cười, nhất định!

Hít mạnh một hơi, cậu vươn tay trước miệng tạo thành cái loa nhỏ, hét lên “HEY! Tôi tới đây!” rồi chạy ào đến nhập hội nướng thịt cùng KiWoon. Cả 5 vừa ăn uống vừa tám rôm rả, JunHuyng chỉ thỉnh thoảng chọt vào vài câu đâm thọt DooJoon. Hắn lảng tránh cậu, không nhìn lấy một lần, cũng không quan tâm.

Lạ thật, chẳng phải mọi khi cậu chỉ mong hắn để mình yên sao? Hôm nay bị phớt lờ lại cảm thấy khó chịu, tức giận vô cớ, hắn còn không một lần chạm vào cậu.

“Hứ, bình thường thì bằng mọi cách đụng vào mình cho bằng được.” cậu bực bội ngồi phịch xuống ghế tại quầy bar mi-ni nhà Doojoon.

DongWoon loay hoay pha chế rồi đặt cốc gì đó lên bàn, cùng lúc Yoseob vừa thấy, thứ chất lỏng hồng nhạt sóng sánh, màu rất đẹp. Tiện tay cậu cầm lên nốc một hơi cạn sạch, khi DongWoon quay lại thì chỉ biết tái mặt than trời. Yoseob ngồi đó, ruột gan phừng phực, cổ họng khô rát như bị thiêu cháy, khuôn mặt đỏ bừng và bắt đầu mất kiểm soát hành động bản thân. Cậu ngây dại cười, đạp ghế trườn người lên mặt bàn quầy bar ôm chầm lấy DongWoon

“Ya~em thật xinh đẹp, Woonie, Kikwang rất quan tâm đến em, sao tên khốn đó lại đột nhiên thờ ơ…Ô…ô…” vừa nói vừa khóc rồi đột nhiên lau nước mắt nín bặt, cậu cười mê muội, mắt long lanh ôm chặt DongWoon. Tình cảnh, tư thế hiện tại thật đầy ám muội, đột nhiên như thế doạ DongWoon tay chân vô thố, chỉ theo trực giác ôm, vỗ nhẹ lưng Yoseob dỗ dành, không biết nên nói như thế nào.

“Ô…ô…” cậu lại ghé vào vai DW khóc tiếp, được tí rồi lại nín. DW cố móc ra điện thoại,nhấn giữ phím 0: “Yeoboseo, Huyngie huyng sẽ điên mất, Kikwang, huyng mau kêu mọi người sang đây!”

Khi tất cả chạy đến lại không có ma nào.

Reng!!! “Em đang ở đâu?”

“…”

Kikwang tái mặt tắt máy quay sang JunHuyng: “Cậu ấy trên sân thượng”

Nói rồi cả bốn lao nhanh lên sân thượng, sững sờ với cảnh tượng trước mắt, Yoseob nhảy từ thành lan can xuống, ôm chầm DongWoon mà hôn.

“AAAA cậu làm gì đó?” Kikwang nhào lại gỡ Yoseob ra và kéo DongWoon về phía mình, tên nhóc bối rối:

“Thật may quá, huyng ấy chụp lấy ly rượu em pha cho Joonie huyng, sau đó cứ nhào vào em, rồi chạy lên đây quậy, đòi leo lên lan can”

Yoseob loạng choạng lùi lại, bỗng chạm phải lồng ngực rắn chắc, ấm nóng quen thuộc, cậu quay lại: JunHuyng lặng im đến đáng sợ, sát khí bốc ngùn ngụt, hắn rít qua kẽ răng: “Cậu đang làm trò gì, hả?”

Cậu không nhận thức được nguy hiểm, tầm mắt đảo qua thấy khuôn mặt anh tuấn quen thuộc, lập tức vênh mặt lên:

“Tên khốn, cả buổi xem tôi như không khí, anh có quyền gì mà hung dữ với tôi, sao không mặc kệ tiếp đi” cậu gào lên cãi lại.

“Tất cả xuống dưới trước, lát tôi mang cậu ta xuống” hắn trầm giọng

Sau khi cửa sân thượng khép nhẹ lại, mắt hắn bắt đầu xếch lên đầy nguy hiểm, ép chặt cậu vào vách tường, rít qua kẽ răng “cậu nói gì, thử nhắc lại?”

“Hơ,lại chiêu cũ à?Không cần!” nói đoạn cậu chồm lên cắn lấy môi hắn, cuồng dã trườn lưỡi vào quấn lấy lưỡi hắn.Tưởng cậu là con thỏ nhỏ dễ bắt nạt? Hôm nay làm sói 1lần cho hắn xem. Hắn sửng sốt cứng đơ người…
Kĩ thuật hôn trúc trắc của cậu càng khiêu khích hắn, một ít si mê ham muốn xẹt qua đáy mắt, hắn dứt khỏi nụ hôn. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trướng đỏ vì rượu, thật muốn một ngụm ăn cậu vào bụng:

“Đừng đùa với lửa” hắn cảnh cáo hành động cưỡng hôn vừa rồi. Thế nhưng kẻ đón nhận lời cảnh cáo đã không hiểu ra vấn đề mà còn tiến sát mặt hắn, chu mỏ bĩu môi vẻ “ta không sợ trời không sợ đất”. Ngay lập tức kẻ ngốc phải nhận hậu quả, hắn đã nhịn cả buổi trời rồi, bộc phát thật đơn giản.

JunHuyng vòng tay siết lấy eo cậu,1tay luồn ra sau gáy giữ chặt đầu cậu. Giây tiếp theo, đôi môi mềm bị mút đến bỏng rát, lưỡi hắn cuồng dã xộc xáo khắp khoang miệng và quấn lấy lưỡi cậu…Thế nhưng không chịu thua, cậu chủ động hơi ngẩng đầu để nụ hôn được dễ dàng hơn, tay luồn vào áo hắn…và đáp trả một cách trúc trắc… Tiếng rên vô thức xen kẽ nụ hôn triền miên… Không khí ám muội lan tràn…

***

Một lúc lâu sau, khi cả 5đang lo lắng đến cực độ thì Junhuyng cõng Yoseob đang say ngủ trên vai xuống đến:

“Tôi chở thằng nhóc về luôn, các cậu cứ tiếp tục” hắn quay lưng tiến ra hướng cửa.

“Tên nhóc rất đáng yêu!” tiếng Doojoon vọng đến từ phía sau, hắn nhếch môi, vẫn không quay lại:

“Tôi rõ điều đó hơn bấ

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: -1 (from 1 vote)
Tên khốn anh nói yêu tôi sao Chap 12 đến chap 40 , 3.0 out of 5 based on 2 ratings
Trang: [1] 2 3 ... 35


Từ khóa:
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3831 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(960 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(957 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3831 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1529 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2379 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED