* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 02/02/2013 - 23:16 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 3.0/5 (2 votes cast)

Cô nàng xui xẻo tập 4 – full.Bị chèn ép ở trường, bị bạn gái cũ của Hựu Thần “dằn mặt”, Thái Linh thất vọng não nề. Vào lúc tưởng như không có lối thoát, Thái Linh nhận được lời động viên từ… cậu chàng phá đám An Vũ Phong. Hoá ra Phong vẫn âm thầm giữ trong lòng tình cảm với Thái Linh.

CHƯƠNG 1

CÚ NÉM BA ĐIỂM
Let’s bullfighting
Địa điểm:
Đường cây xanh trường British
Sân vận động trường British
Phòng y tế trường British
Phòng 213 kí túc xá trường British
Nhân vật:
Thái Linh – học sinh lớp 11 trường Maria
Giang Hựu Thần – học sinh lớp 11 trường British
An Vũ Phong – học sinh lớp 11 trường British
Ân Địa Nguyên – học sinh lớp 11 trường British
Nghiêm Ngôn – học sinh lớp 11 trường British
Kì Dực – học sinh lớp 11 trường British
Lâm Tử Hạo – học sinh lớp 11 trường British
LỜI THÌ THẦM CỦA ĐÓA HOA BÉ NHỎ
Nếu có thể
Con mong được đến xem trận chung kết NBA
Được tận mắt chứng kiến thần tượng của lòng mình trên
sân thi đấu
Gào thét cổ vũ hết mình
Diêu Minh! Diêu Minh! Em yêu anh!
Chúa đáp: Ta đã nghe thấy lời cầu nguyện của con
Thế là tôi nhìn thấy bọn họ một đối một
Tôi khó xử không biết cổ vũ cho bên nào
oOo
Mặt trời… mặt trời… hãy mau thức dậy…
Tôi trợn tròn mắt, nằm bẹp trên giường, dán mắt lên trần nhà.
Cuối tuần, An Vũ Phong về nhà rồi, bây giờ chỉ còn mỗi tôi ở kí túc xá….. Tất cả đều không quan trọng! Chỉ cần đến ngày mai thôi khi mặt trời vừa lên, tôi sẽ lao ngay đến phòng hiệu trưởng xin chuyển trường. Tất cả những việc linh tinh gì đó sẽ chẳng còn liên quan gì đến tôi hết.
Mi mắt tôi nặng trĩu nặng trĩu… tôi dần chìm vào giấc ngủ. Tôi thấy mình vừa nhắm mắt mơ mơ màng màng thì trời đã hửng sáng. Ngoài cửa vọng lại tiếng reo hò ầm ĩ, tôi đã nhỏm dậy, người mềm nhũn ra như cây dưa cố lết ra phía cửa sổ xem chuyện gì. Thoắt cái người đã tỉnh như sáo sậu.
Trên đường cây xanh trong trường, dòng người như thác lũ cùng đổ về một hướng.
Tôi dõi mắt theo dòng người thì thấy mọi người đang vây kín chỗ dán áp phích đầu đường. Hết nhóm này đến nhóm khác thi nhau chen lấn, rì rầm bàn tán:
- Giang Hựu Thần sao lại…
- …An Vũ Phong…
Giang Hựu Thần?! An Vũ Phong?!
Tiếng xì xào của mọi người vang bên tai tôi. Tôi không nghe rõ họ nói gì nhưng tên hai người đó đã đủ làm tôi ớn lạnh giật mình. Bộ có chuyện gì liên quan đến hai người đó sao?
Tôi mặc vội đồng phục, chưa kịp rửa mặt đã lao như bay ra khỏi kí túc xá.
Tôi men theo con đường rợp bóng mát, len lỏi như bơi trong biển người mênh mông, tôi bị chen, bị đẩy, bị xô, không biết là mình đang đứng ở đâu nữa. Tôi gắng cắm đầu cắm cổ chạy một lèo đến chỗ áp phích. Hai hàng cây hòe như lùi lại phía sau lưng…
Két…
Tôi giống như chiếc xe hơi phanh gấp, quay đầu lại nhìn kĩ cây hòe bên đường. Sao chúng lại được tô điểm hình xanh đỏ gì như hoa thế nhỉ? Hơn nữa hình ảnh trông rất quen mắt…
An Vũ Phong?!
Tôi nhìn rõ mồn một cây hòe đó treo tấm ảnh của An Vũ Phong! Trên ảnh, tên đó còn đang giơ tay chỉ thẳng ra phía trước, nụ cười tươi roi rói. Tôi cứng đơ như khúc gỗ, quay người sang cây hòe khác bên cạnh.
Giang Hựu Thần?!
Đầu tôi như lúc lắc, lắc qua lắc lại, hết nhìn An Vũ Phong rồi lại nhìn Giang Hựu Thần. Hóa ra kiểu chỉ tay của Phong trên ảnh là ám hiệu “thách đấu” với Hựu Thần, có vẻ hắn lần này không hề khoan nhượng chút nào.
Toàn thân tôi như robot gỉ sét, cố gượng cái đầu ngó ra phía sau, ngước lên phía trước. Trời, lại là An Vũ Phong và Giang Hựu Thần! Cả con đường bóng mát này, hàng cây hòe hai bên đường đều dán chi chít ảnh họ, kéo dài mãi đến tận bảng áp phích!
Pí po! Đầu tôi lập tức gióng lên hồi chuông báo cấp nguy hiểm. Tôi lấy hết sức bình sinh bổ nhào về phía bảng áp phích.
Khi tôi rướn người đến nơi thì tấm bảng tin đó đã bị dân tình quây kín. Tôi hít một hơi sâu, gồng mình chen vào đám đông. Cuối cùng tôi cũng đến được chỗ cái bảng, tôi chẳng thèm để ý đến bộ quần áo nhăn nhúm như bị rách vì chen lấn, hoang mang ngước cổ lên xem.
Cả tấm bảng áp phích một bức “chiến thư” to đoành, choán hết, không chừa một chỗ trống:
LONG HỔ TRANH HÙNG
AN VŨ PHONG & GIANG HỰU THẦN
Tháng sau tổ chức cuộc thi bình chọn hội trưởng hội học sinh, người thua cuộc sẽ phải rời khỏi British vĩnh viễn!
Long hổ tranh hùng?! Rời khỏi trường British?! Hóa ra những lời nói của An Vũ Phong đều là sự thật. Sao tam đại thần không ngăn họ lại?!
Tôi thoắt cái biến thân thành con sâu róm để thoát thân khỏi quả táo thịt người này. Chen này, ta chen này!
Í! Sao không đi nổi thế này?
Có ai đó đứng chặn ngay đường tôi đi, tôi vỗ nhẹ vào người tên đó:
- Làm ơn tránh ra giùm… Nước sôi… nước sôi…
Khổ nỗi tên đó vẫn đứng im như tượng thạch cao. Tôi ngẩng đầu lên định quạc cho tên đó một trận… Nhưng tôi cứng hàm… Vì tên đứng trước mặt tôi là Lâm Tử Hạo, cạnh hắn là tên tùy tùng mập ú.
- Thái Lăng vội đi đâu vậy? – Tên đó biết tỏng rồi còn vờ vịt hỏi làm tôi đâm lo. Hắn định giở trò gì đây? Mình không muốn làm phiền Giang Hựu Thần nữa, phải thận trọng mới được.
- Tôi… tôi đi học!
- Đi học? Giờ này còn sớm chán! – Lâm Tử Hạo cười khùng khục hai tiếng nhạt như nước ốc. – Tôi thấy cậu muốn chạy đi tìm Giang Hựu Thần và An Vũ Phong thì đúng hơn! Khai mau, chuyện này là sao?
Lâm Tử Hạo trỏ tay vào tấm bảng áp phích sau lưng tôi. Tôi biết hắn định hỏi vụ “Long hổ tranh hùng” đó. Nhưng ai có thể giải thích giùm tôi chuyện này là thế nào đây…
- Thái Lăng! – Tiếng Kì Dực gọi. Hic, cuối cùng cũng có cứu viện. Kì Dực đến kéo tay tôi đi – Sao cậu còn đứng ở đây?
- Này, Thái Lăng, đứng lại ngay! – Lâm Tử Hạo chống nạnh hét lên tức tối, song Kì Dực chẳng thèm đếm xỉa gì đến tên đó, lôi tôi đi đến chỗ nghỉ chân ở vườn hoa. Ân Địa Nguyên và Nghiêm Ngôn đang ngồi đợi ở đó. Vừa nhìn thấy Kì Dực đưa tôi đến, bọn họ đã vây lại.
- Nói mau! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? – Kì Dực hất tay tôi, gầm lên như một con mãnh thú xổng chuồng chực lao tới nuốt chửng tôi.
- Nói… nói gì cơ? – Tiếng gầm hung dữ của Kì Dực vừa rồi làm tai tôi ù lên. Tôi dùng ngón tay út ngoáy ngoáy tai, ngây ngô nhìn Ân Địa Nguyên.
- Hôm qua giữa Phong và Hựu xảy ra chuyện gì thế? Rồi vụ “Long hổ tranh hùng” là sao?
Ân Địa Nguyên vỗ vai Kì Dực cho cậu ta bình tĩnh trở lại. Tuy Địa Nguyên không gầm lên như sư tử nhưng lại hỏi liền một hơi làm tôi rối tung rối mù lên.
- Tôi… tôi thật sự chẳng biết gì cả… Không phải các cậu cũng ở đó sao? – Tôi oan ức nhìn họ.
- Ừm….. – Ân Địa Nguyên trầm ngâm, đẩy gọng kính – Nhưng… chưa bao giờ thấy cậu ý quyết tâm như thế….
Nói đoạn, ánh mắt sắc như dao cạo của Địa Nguyên lại chiếu thẳng tôi dò xét. Tôi như người bị nhìn thấy tâm can, giật thót mình, run rẩy như trúng gió.
Lẽ nào… có liên quan đến mình thật? Trước đó hình như An Vũ Phong nói với Giang Hựu Thần: “Hai người chúng ta chỉ có thể có một người…” – Nhưng tôi không nhớ rõ là họ nói gì tiếp đó…
Loạn! Loạn quá!
Tại sao tôi càng muốn sống yên bình thì càng gặp lắm tai ương thế này?
Vô tình tôi rờ tay vào túi quần thấy một tờ giấy được gấp lại – Giấy xin chuyển trường. Tôi đã quyết định rời khỏi nơi tai bay vạ gió này: Xin hãy cho con biến mất nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua.
Tim tôi đau nhói, quay người ba chân bốn cẳng chạy đi.
- Thái Lăng! Cậu giải thích rõ ngay!
- Thôi đi, Kì Dực…
Tiếng gió thổi vù vù bên tai, át đi cả những lời truy hỏi vặn vẹo và những tiếng bàn tán xôn xao. Hãy để tôi biến mất trong im lặng…
***
10 giờ sáng, ánh nắng mặt trời chói chang, sân vận động trường British náo nhiệt như trẩy hội.
Đám con trai nhốn nháo dưới hai bảng bóng rổ, bóng được ném lên cao rồi chuyền qua chuyền lại trong tay các nam sinh. Bọn họ hết tấn công bên trái rồi đột kích bên phải nhưng chưa có kết quả gì.
- Mau chuyền đi!
- Chuyền cho tôi!
Ánh mặt trời chiếu rọi khắp sân vận đông, tiếng la hét reo hò không ngớt bên tai.
- Giang Hựu Thần cướp được bóng rồi! Hựu Thần! – Đột ngột vang lên tiếng gào thét inh tai. Lũ con trai mắt ai nấy đều sáng quắc. Người ta thấy một nam sinh có nước da rám nắng làm một động tác giả rất điệu nghệ, vượt qua một cầu thủ hàng tấn công, giành trọn trái bóng, tăng tốc, chạy về phía bảng rổ của đối thủ, trong nháy mắt đã bỏ xa hàng phòng thủ!
- Giang Hựu Thần! Mau ném bóng đi! – Một nam sinh vừa chạy vừa hét lên kích động, vẫy tay – Ném bóng 3 điểm, cú ném 3 điểm!
- Hựu Thần! Bên trái! Chuyền cho tôi! – Một nam sinh tóc dài đã chạy đến phía dưới bảng rổ, bật cao lên, ánh mắt chờ đợi.
Tiếng la hét của các nam sinh làm tôi muốn long óc, ánh mắt tất cả đổ dồn về phía chàng trai có nước da rám nắng, tim ai cũng căng thẳng như cung được lên dây.
Chàng trai da rám nắng đã chạy đến vạch ba điểm, trán nhễ nhại mồ hôi. Sau đó hơi khom lưng, giữ bóng rất thành thạo, hít sâu, ngắm chuẩn bảng rổ. Tiếng reo hò của các khán giả dường như không ảnh hưởng gì đến cậu. Ngược lại đôi mắt sáng tinh anh đó đang bừng cháy ngọn lửa quyết tâm.
Đột nhiên, cậu thu bóng lại, ngẩng đầu lên, giơ bóng cao quá đầu!
- Giang Hựu Thần! Giang Hựu Thần! Giang Hựu Thần! – Tiếng cổ vũ vang lên rộn khán đài, cả sân vận động hừng hực khí thế như bản nhạc Rock anh Roll lên cao trào.
Chàng trai da rám nắng hít một hơi thật sâu, hai vai dần thu lại. Một, hai, ba…!
Vèo…
Quả bóng như một chú thỏ trắng vọt về phía trước, làm thành một đường bóng cực đẹp trên không trung.
- Cú ném ba điểm! Yeah!
- Giang Hựu Thần đúng là number one!
Hựu Thần vẫn đứng ở chỗ cũ lấy tay lau mồ hôi đang tuôn ra như thác, nở nụ cười ấm áp tự hào.
Mấy nam sinh cùng đội lao về phía Giang Hựu Thần, nhưng…
Bộp!
- Lại thích chơi trội! Ném ba điểm có gì giỏi đâu!
Một nam sinh tóc dài không biết từ lúc nào đi tới, tai trái đeo khuyên kim cương sáng lấp lánh. Cậu ta vẻ mặt tức giận ném quả bóng về phía Hựu Thần, nói oang oang.
Thình thịch… Thình thịch… Thình thịch…
Ánh mặt trời kéo dài bóng từng người trên sân vận động. Ai nấy đều căng thẳng đến ngừng thở, nhìn chằm chằm về phía hai người đang đứng ở giữa sân.
Hai người đó trông đều cao lớn, đẹp trai. Quả bóng cứ được chuyền đi chuyền lại liên tục, tiếng bật bóng vang cả sân vận động.
Người tóc dài hai tay đút túi quần, người da rám nắng thì hai tay chắp sau lưng.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: -1 (from 1 vote)
Cô nàng xui xẻo tập 4 - full, 3.0 out of 5 based on 2 ratings
Trang: [1] 2 3 ... 25


Từ khóa: ,
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3841 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(964 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(960 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3841 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1532 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2381 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED