* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 26/01/2013 - 22:24 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)

Mai tình cờ nhìn thấy con anh – con bé ngây thơ và trong veo như một cơn gió mát lành. Đột nhiên, có điều gì đó vỡ tan trong không trung. Tan học, cô ngồi thẫn thờ ở bến xe bus, không tin vào những gì đang xảy ra.

6 giờ sáng, một buổi sáng dễ thương. Nắng ào qua giếng trời vàng ươm và óng ả, tràn xuống từng bậc thang gỗ nâu bóng. Ngày nào cũng vậy, cứ giờ này là cô gái đứng dưới khoảng trời xanh này, tập thể dục và yoga nửa tiếng, rồi lò dò đi tắm gội. Sau đó mới ào xuống tầng dưới ăn sáng và chuẩn bị cơm mang đi làm. Có điều hôm nay là chủ nhật, thường thì Mai có chế độ tập nặng hơn và đọc sách căng hơn.
Cô đang chạy đua với thời gian cho khóa học cao học ở Ý năm tới. Nhiều lúc Mai đã bật khóc vì sợ mình không thể theo kịp tiến độ. Chỉ còn vài tháng nữa mà cuộc sống thì quá bộn bề – cô gái đang ở trong tình trạng như một người lúc nào cũng cố vùng vẫy mà chỉ nổi được dập dềnh trên mặt sóng. Nhưng mà hôm nay Mai ốm. Sau nửa giờ đánh vật với quyển sách đầy chữ trong khi đầu óc nhất định không chịu hoạt động, Mai biết hôm nay lại là một ngày trật ra khỏi kế hoạch. Cô thở dài, chui vào chăn nằm rên rỉ, ngủ mơ. Giấc mơ nặng nề và mê man như một chuỗi lo lắng dài dằng dặc và ám ảnh.
Lớp học buổi chiều, Mai quấn khăn kín mít vào lớp. Mọi người đã nhường hẳn một ghế đầu cho Mai. Các anh chị thương cô sinh viên nhỏ tuổi nhất lớp mà ngày nào cũng quá nửa giờ mới chạy tất tả vào lớp, tóc tai bơ phờ vì chạy hùng hục theo xe bus do giờ làm kết thúc muộn. Ngồi yên vị tại chỗ rồi, Mai quay xuống nhìn anh một cái, nhoẻn cười, biết thế nào anh cũng ghi bài rất kỹ những phần Mai chưa đến.
Kể từ lúc Mai đến, anh sẽ lại ngồi không lắng nghe thầy giảng. Hay ho ở lớp Cao học là ở chỗ, học trò phần lớn là các thầy cô giáo trẻ, và anh lại là người học giỏi nhất trong số các thầy cô giáo trẻ này. Sau khi tròn mắt “Xem nào” và giật lấy xếp giấy của anh, Mai lẳng lặng ngồi đọc phần ghi chép ngay ngắn và rõ ràng. Nhưng hôm nay đúng là một ngày mà đầu óc đình trệ, sự mệt mỏi thể chất dễ làm người ta yếu đuối về tinh thần, Mai tự ý vẽ một hình trái tim be bé vào giữa những trang giấy, biết rằng mình đang sai…
***
Mai đăng ký vào lớp này nhờ tìm hiểu qua các anh chị đi trước. Biết rằng hơi quá sức nhưng nếu cô phấn đấu được kết quả cao cuối kỳ, thầy giáo sẽ viết cho một lá thư giới thiệu đầy sức mạnh. Thế là Mai đăng ký liều, đóng một khoản tiền lớn, và cắp cặp đi học với quyết tâm điên đảo. Ngày đầu tiên vào lớp, suốt ba tiếng đồng hồ, Mai ngồi đơ ở hàng ghế cuối, trân trân nhìn lên bảng đen đã đầy những chữ cái Hi Lạp ngoằn ngoèo, những định lý mang tên những con người kỳ lạ, chẳng hiểu gì. Nhưng vì giấc mơ Ý xa xôi mà cũng gần gũi quá, cô gái tự ép mình đọc sách và nghiên cứu điên cuồng, lúc ấy chỉ biết rằng có một anh học rất giỏi và hay lên hỏi bài thầy giống như Mai.
Thực ra Mai hỏi là vì không hiểu còn anh hỏi là để phát triển thêm suy nghĩ. Đến tuần thứ hai, Mai mới phát hiện ra anh có đôi mắt rất hiền, trong và bình yên. Giữa những ma trận nhức đầu, những tích phân hoảng loạn, đôi mắt ấy thi thoảng ngoảnh lại, bắt gặp xuyên qua phòng học ồn ào, như tỏa ra một thứ ánh sáng dịu dàng, ấm áp. Rồi như tình cờ, giữa những lúc họ đi chung một đoạn đường, Mai kêu than về sự đói bụng, kể lể về việc kiến thức toán đáng sợ và mệt mỏi, hỏi lan man tất cả những gì chưa hiểu và đã hiểu trong bài học, chỉ để giữ anh cạnh bên, tìm cách giảng giải và mô tả lại bài giảng một cách dễ hiểu. Để giữa lúc anh say mê giảng bài và diễn tả đồ thị ấy, Mai đi bên cạnh, thi thoảng nhìn sang và bắt gặp trong mắt anh lấp lánh niềm yêu toán và sự lãng mạn an yên kỳ lạ. Anh cũng hay đi cùng Mai ra bến xe bus, trò chuyện, hỏi Mai về cuộc sống, ước mơ và gia đình.
Có một thứ tình cảm lạ lùng trôi nổi trong không khí, tạo ra thứ không gian dễ chịu và mộng mơ như sương đêm. Anh hay xách đồ hộ Mai để cô buộc lại đôi giầy hay tuột dây, thỉnh thoảng rủ nhau đi ăn một món nào đó. Họ nói đủ thứ chuyện trên đời, về nơi anh sinh ra, về những việc anh muốn làm sau này. Thời gian đó hơi chểnh mảng học hành, nhưng một mầm cây ngọt ngào và xanh mướt đang dần đâm chồi trong tâm hồn cô gái trẻ, tin rằng mình đã tìm thấy điều gì đó đặc biệt vào một buổi sớm mai tinh khiết và ướt sương.
Được gần tháng như thế, Mai tình cờ nhìn thấy con anh – con bé ngây thơ, ngơ ngác và trong veo như một cơn gió mát lành. Đột nhiên, có điều gì đó vỡ tan trong không trung. Tan học, cô ngồi thẫn thờ ở bến xe bus, không tin vào những gì đang xảy ra. Lý trí thì chì chiết “Thấy chưa?” Con tim mù lòa thì gào lên “Đừng tin”. Cô chống tay lên cằm, nhìn muốn xuyên thủng ánh đèn vàng vọt và chế giễu, xuyên thủng không gian đắng đót và lặng im, rồi cũng chẳng biết mình sẽ phải làm gì. Xe bus hôm đấy trống vắng, anh phụ xe mỉm cười.
Radio phát chương trình nhạc tình yêu ngọt lịm, lời hát ”you are too good to be true, can’t take my eyes off you…” vang lên trong không gian tĩnh lặng như từng đợt sóng vỗ dập dềnh, dịu dàng nhưng đủ dìm đến ngạt thở một kẻ đang đuối dần. Khung cảnh đó Mai không bao giờ quên, mọi thứ xung quanh như được khắc tạc vào sâu hun hút. Một bạn nam nhịp nhịp chân, một bạn nữ đeo một cái vòng tay họa tiết kỳ lạ. Không gian bé nhỏ phủ một thứ ánh sáng ngọt dịu giống như đã được ủ từ trăm năm trước chỉ đợi những thời điểm kỳ lạ mới đổ tràn ra. Giọng chị phát thanh êm êm, kể về một câu chuyện tình buồn, một chuyện tình tan vỡ, một chuyện tình cô đơn…
***
Sau những lần lưỡng lự của cả hai bên, tối hôm đó, Mai bắt anh kể hết về gia đình bé nhỏ của anh, về việc anh đã gặp vợ anh như thế nào, về đứa con dễ thương của anh ra sao. Anh khẽ khàng:
- Thế em nghĩ là anh đã có gia đình chưa? Hay nó là cháu anh?
- Em nghĩ là chưa – Mai dừng lại, tự hỏi lòng mình, rồi vẫn ngập ngừng
Anh quay sang nhìn Mai, mắt hấp háy:
- Em nghĩ là chưa, hay là em muốn là chưa, hay là em hi vọng là chưa…
Mai thật thà nhìn vào mắt anh, chạnh lòng ngơ ngác:
- Sao anh ác thế…
Anh ngập ngừng:
- Nếu có thì sao?
- Thì dù em có thích đi cùng anh như thế này…
- Em vẫn thích hả?
- Không, em sẽ không làm thế nữa. Tại sao phải làm thế…
- Anh và vợ anh gặp nhau ở bên Úc, khi cùng đi giao lưu văn hóa. Một năm. Sau đấy về nước, bên nhau thêm mấy năm nữa thì cưới. Một năm sau đó thì có con và một năm sau nữa thì anh có mặt ở đây – anh mỉm cười.
- Con anh dễ thương thật
- Vì cả hai bố mẹ đều rất dễ thương
- …
- Em đáng yêu… – anh vuốt tóc Mai, thì thầm
- …
Mai đặc biệt không động tới việc hỏi tên. Cô sợ hãi những cái tên đó vang lên sẽ in hằn vĩnh viễn như một mũi khoan vào trí óc mình. Hai người nói chuyện rất lâu, thản nhiên, tiếc nuối, nắm tay nhau và thi thoảng nhìn thật sâu vào mắt nhau như không muốn tin vào sự thật này. Có điều, Mai tôn trọng bản thân mình, tôn trọng anh, và sau đó là tôn trọng gia đình anh. Cô biết mình phải từ bỏ.
Sau hôm đó, họ thôi nhìn vào mắt nhau nữa, thôi cả những cái chạm tay. Như một bản khiêu vũ buồn thảm nhả những nốt nhạc cuối cùng mệt mỏi trước khi buông tay, những thanh âm dịu ngọt đọng lại thành một lớp đắng mơ hồ. Cho đến hôm nay, khi lý trí Mai phát ốm và con tim cô đang tô hình một trái tim be bé vào giữa những trang giấy, giữa những dòng viết của anh, Mai thì thầm “em thích anh Minh”.
***
Tan lớp, đang lò dò đi bộ trên vỉa hè gió hun hút, cô đột nhiên dừng lại ở hiệu sách bày la liệt rìa đường. Nhìn người bán hàng trùm khăn kín mít co ro một góc, cô muốn đọc một thứ gì đó xa xôi, viển vông và xa rời thực tại này một chút. Đủ thể loại sách cũ, từ giải trí đến khoa học, người bán hàng chỉ lặng im ngồi một góc như một cái cột già đen đúa. Mai chọn một cuốn bìa ngả màu, và hơi rách “Kẻ kiến tạo giấc mơ”. Cô bật cười vì ý nghĩ biết đâu nó hàn gắn được giấc mơ rách nát của mình. Khi cô hỏi giá và lấy ví ra gửi tiền, bà ta mới ngẩng lên, lại gần, đôi mắt nhăn nheo đáng sợ, cái khăn trùm qua đầu đổ bóng đôi mắt tối đen hun hút. Bà lấy tiền và lẳng lặng trở về chỗ ngồi.
Ngồi đợi xe bus, Mai cẩn thận lật giở những trang đầu tiên, phần tóm tắt trình bày rằng cuốn sách nói về cách xây dựng một cơn mơ – đánh thức bộ não dậy khi cơ thể đã ngủ say. Mai nhăn mặt, tò mò. Chương một, vẻn vẹn chỉ có vài dòng: “Quy trình thu thập dữ liệu, đây là quy trình mà bạn sẽ góp nhặt những viên gạch, những bao xi măng đầu tiên để làm nguyên liệu sau này”.
Hãy chạm tay vào tất cả những gì bạn có thể chạm, cảm nhận cái cảm giác chạm đó, tỉ mẩn ghi cảm giác đó vào trong một thư mục nhớ trong một ngăn tủ nào đó của bộ não. Ví dụ như chỗ bạn ngồi, ghế băng, chân cảm nhận mặt đất, lúc đứng lên cảm nhận sự thay đổi của trọng lực. Ví dụ khi bạn nằm, hãy cảm nhận độ sần sùi, êm mềm của tấm đệm, độ nhún của nó khi bạn ngồi dậy, và độ lạnh của sàn đá bụi bặm khi bạn đặt chân, và trọng tâm của cơ thể thay đổi khi bạn đứng dậy. Ghi tất cả những dữ liệu đó lại, tỉ mẩn chứ đừng vô cảm như thường ngày.
Hàng ngày người ta cảm môi trường xung quanh mình một cách rất hời hợt và vô tâm. Cảm ánh sáng và màu sắc khó hơn một chút. Nhưng hãy làm người ghi chép tỉ mẩn. Tất cả những bản ghi trong não bộ này của bạn, khi bạn đã nhắm

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Trang: [1] 2


Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3841 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(964 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(960 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3841 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1532 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2381 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED