* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 24/01/2013 - 01:08 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 3.0/5 (2 votes cast)

Nếu ai đó hỏi tôi: chỗ nào đáng quên nhất trên quả đất này, tôi sẽ không ngại ngần mà nó ngay ra đáp án: Trại cai nghiện. Nhưng cha nào cắc cớ hỏi thêm: vậy chỗ nào đáng nhớ nhất trên quả đất này, chắc tôi sẽ ngần ngừ một chút rồi đưa ra cái đáp án y chang: Trại cai nghiện nốt.

Trại cai nghiện – theo định nghĩa của bản thân tôi – là một thứ tầm bậy nhất trên đời. Ít nhất thì cái tên của nó cũng chẳng ăn nhập chút xíu nào với tác dụng thật của nó. 10 cha đi cai nghiện về tái nghiện hết 9, còn 1 chắc vô viện tâm thần do chơi nhiều cái đầu bị hư luôn. Bởi vậy, theo ý tôi thì trại cai nghiện chỉ có một tác dụng chính: giúp mấy cha nghiện lấy lại sức mai mốt về nhà hút chích tiếp.

Trại cai nghiện tầm bậy thêm ở một chỗ nữa, tức là nó không biết phân biệt phải trái gì hết trơn hết trọi. Đường đường thanh niên cao to đẹp trai body như người mẫu như tôi bước vô trại nó cũng nhận luôn mới thiệt là bực. Thằng cha bác sĩ dòm tôi một cái, mặt lạnh như tiền phán:

- Ngày chơi bao nhiêu tiền?

Tôi cũng làm mặt lạnh không kém:

- 20 ngàn chú!

Cha bác sỹ mắt trợn ngược, la tôi:

- Giỡn mặt với cán bộ hả?

Má ơi, ngày đầu tiên vô trại đã bị phủ đầu muốn nín thở. Kên nữa chắc lão dám cầm cái kim tiêm đâm vô họng tôi lắm – nghĩ vậy tôi quay qua gãi đầu gãi tai, trả lời:

- Thì chú hỏi ngày chơi bao nhiêu, con ở ngoài chỉ có chơi mỗi game thôi, chắc tiền điện tốn cũng cỡ 20 ngàn đó chú!

Cái mặt lão hầm hầm, tay hí hoáy ghi cái gì đó vô sổ. Đừng có ghi vô hồ sơ bệnh lý của tôi “Đi cai nghiện game” thật nha. Tôi đâu có biến thái như mấy thằng nhóc ốm o ngồi 24/24 ở màn hình máy tính chớ. Ghi xong, lão lớn giọng kêu một cha mặc đồng phục bảo vệ xách tôi vô trong, ném cho tôi một câu hằn học:

- Hỏi mày trả lời tầm bậy, lát vật cũng không có thuốc đâu con?

Tôi thở dài. Lão mới cần uống thuốc đó, người đâu khùng dữ dội. Mà cũng không trách lão được, chúa mới tin là một đứa bị nhà kèm vô trại mà không có chơi ma túy. Nhưng thiệt tình cái lý do đưa tôi vô nơi quỷ tha ma bắt này hoàn toàn chỉ vì … lòng hiếu thảo.

Đợt đó tôi 24 tuổi, cái tuổi còn bồng bột dữ lắm. Đi làm cãi cọ với cha sếp già mắc dịch, tôi nghỉ ngang xương. Thời gian rảnh nhiều, sáng thì cafe, tối đi nhậu hoặc vô bar ngồi chơi với mấy đứa bạn. Tụi này cũng hiền lành, chỉ có tội đua đòi. Đôi khi hứng lên rủ nhau chơi chút xíu thuốc lắc, mà mấy cái vụ đó cũng đâu có dính dáng tới tôi. Tôi đối với ba cái vụ đó thứ nhất là không có hứng, thứ hai là có thằng anh luôn hăm he hễ nghiện nó đem cổ tôi đi vặn, tôi cũng còn yêu đời lắm chớ bộ. Vậy mà ông trời xui khiến thế nào, tôi dính vô cái đám đó trong nguyên một vụ lùng nhùng. Cái bar bị đập, nguyên ổ bị hốt vô công an thử nước tiểu coi có phản ứng với ma túy hay không. Tôi không có bị gì hết, nhưng điều đó cũng không đảm bảo tôi không có bị làm sao.

Trở về nhà đón tôi là khuôn mặt sũng nước của má tôi. Bà làm như tôi mới đi lính từ Iraq trở về, khóc lóc quá trời.

- Trời đất ơi, bộ con bị làm sao mà đi giao du với mấy thằng mắc dịch đó hả trời? Con không thương ba má gì hết đúng không?

Tôi thở dài, chả biết nói gì cho bả yên tâm. Lão Hưng anh tôi thì gườm gườm đôi mắt, nhìn tôi không ra dáng anh em gì hết trơn hết trọi.

- Mày không có chơi hàng trắng, nhưng tụi nó kêu mày có hút cỏ, phải vậy không?

Trời ơi trời, ba cái tầm bậy đó … đứa nào chả hút! Tôi tính trả lời lão vậy thì gặp cái gương mặt thần sầu đang ngó mình chằm chằm, câu nói vừa ra tới cửa miệng lại nuốt vô. Thiệt tình thi thoảng cũng làm vài hơi cho nó thay đổi cảm giác xíu, ba cái thứ đó bên nước ngoài tụi nó bán quá trời luôn, sao lại xếp chung vô với đám chơi hàng trắng chớ! Tôi gãi đầu gãi tai:

- Trời ơi, mấy cái đó anh biết mà, hút vô đâu có ghiền đâu. Tụi kiều nó về đem theo quá trời, công an còn không có bắt mà.

Đáp lại cái lý luận có phần am hiểu và dân chơi của tôi là nguyên một tràng khóc than vật vã. Má ơi má, cái báo an ninh thế giới má hay đọc là thứ văn hóa phẩm độc hại nhất trên đời, má có biết không? Mì chính mà có ân oán với tụi nó, coi chừng cũng thành thuốc độc bảng A chớ nói chi ba cái vụ nó viết ra câu khách. Bả đương nhiên không tin tôi – làm sao tin tôi bằng thứ ấn phẩm có đóng dấu bộ công an đỏ chót – thứ luôn rêu rao chơi cỏ nghiện một cây, chưa tính chơi nhiều còn bị khùng, hỏng não. Tôi bất lực hoàn toàn trong cái vụ giải thích này, và bất lực toàn bộ khi nghe ông già phán một câu hệt như chánh án tòa tối cao:

- Không nói nhiều với nó nữa. Thằng Hưng mai đưa nó vô trại cho tao!

Tôi nghe như sét đánh ngang tai. Đời có lẽ cũng chỉ có mình tôi, hút cỡ chục hơi cỏ trong cuộc đời để rồi hôm nay xách đồ vô trại. Tôi nhìn gương mặt vô hồn của lão anh, nhìn gương mặt quả cảm của ông già, nhìn cái nhìn lóe lên hy vọng của bà già mà thầm nhủ một câu: Z&(&^^(()%%% cuộc đời chó má này!!!!!!!!!!!

Trại cai nghiện – như trong hình dung của tôi là một thứ gì đó ghê gớm lắm. Dù sao trong đám bạn tôi từng chơi cũng có không ít thằng bỏ lại tuổi xuân ngoài đồng, trên rừng khi vô mấy cái trại cai nghiện kiểu này. Nó là một thứ nhà tù thực sự – nơi đám nghiện xì ke ngày ngày miệt mài lao động và đêm về mơ quay lại với cuộc đời. “Địa ngục trần gian” – đó là câu kết luận về cái nơi tôi sắp tới, theo lời một đứa bạn có vài năm trời lê la ở trỏng.

Tôi bình thường cũng gan dạ dữ lắm, mà sao lúc đó cái giọng run run thấy tội:

- Anh Hưng nè, bộ đưa em đi vài năm thật hả?

Lão “hừ” nhẹ một tiếng. Để tim tôi đập lô tô một hồi chán chê rồi mới thủng thẳng:

- Ba cái vụ cỏ đó, không phải anh không biết! Có điều, lần này em phải tự trải nghiệm một chút, sau này em sẽ không dính vô ba cái vụ lung tung nữa!

Đầu óc tôi tối sầm. Tôi cũng nghĩ thằng anh trời đánh này của mình dư thông minh để hiểu về mấy thứ ma túy nhãi nhép này, mà sao nó không chịu nói dùm mình một câu hả trời? Như đoán được ý tôi, lão nghiêm cái mặt lại:

- Tính trách anh sao anh không nói với ba má em, phải vậy không? Nhưng ba cái vụ này không hề hấn gì, không có nghĩa em cứ tiếp tục như vầy mãi. Chơi được một thứ sẽ muốn thử cái khác, giao du với đám bạn đó thì không hỏng cái này sẽ hỏng cái khác. Nhiều người bản lĩnh gấp 10 lần em cũng còn ngã không đứng dậy nổi, em nghĩ em ngon lành lắm hay sao?

Thấy lão nổi cơn bực tức, tôi im re. Lại thấy cái giọng lão đổi tông nhẹ nhàng trở lại:

- Bất quá em đi chỉ 5 tháng là về thôi. Em vô trỏng, tự mắt em nhìn thấy cảnh nghiện ngập ra sao, mai mốt trở về anh nghĩ em sẽ tự hiểu mình phải làm gì. Đời người ai cũng có sai lầm cả, nhưng dính vô ba cái đó coi như hết chữa.

Tôi cũng chẳng nghe lão triết lý ra sao về cuộc đời và tương lai. Tôi chỉ cần biết tôi đi vỏn vẹn trong 5 tháng! Quá ổn so với cái dự định xa thành phố tới vài năm tôi từng nghĩ. 5 tháng có chết ai cơ chứ, hơn nữa tôi cũng có chút tò mò về cái gọi là “địa ngục trần gian” mấy thằng bạn rêu rao.

Tới nơi, tôi hơi có chút chưng hửng khi cái “địa ngục trần gian” không giống như mình hình dung chút xíu nào. Nguyên một khoảng đất khá rộng được xây tường bao xung quanh, phía ngoài có cái cổng sắt bự tổ chảng. Dăm ba người mặc đồng phục bảo vệ đứng phía ngoài, bên trong hình như là một cái sân rộng – tôi đoán vậy bởi thấy có tiếng hò la, dường như đang chơi trò gì đó. Đâu có giống địa ngục chút xíu nào đâu?

Cái nơi tôi ở, thật ra chỉ miễn cưỡng được gọi là trại cai nghiện, bởi nó là một loại hình trại rất đặc biệt. Không phải trại dành cho ba đứa xì ke bị gom vô tập trung như đi cải tạo, nơi này dành cho mấy đứa còn được gia đình quan tâm chăm sóc đưa vô. Bằng chứng là giá tiền cắt cổ, bù lại tiện nghi và sinh hoạt hệt như một thứ khu an dưỡng bình dân. Cơm ăn sáng trưa chiều tối, tiền nhà gửi vô xài tẹt ga, phòng nằm có máy lạnh, tivi, máy chơi game, đầu đĩa loa đài đủ hết trơn. Nói nôm na, tụi nghiện xì ke thường gọi cái trại này với tên: nhà điều dưỡng.

Tuy hơi thất vọng chút xíu vì không được trải nghiệm qua cái “địa ngục trần gian”, nhưng thật ra trong tim tôi mừng muốn xỉu. Dù sao ở một nơi như vầy cũng đỡ hơn cái cảnh vác cuốc lên rừng trồng khoai mì như mấy cái phóng sự tôi thường coi lắm chứ bộ.

Tuy nhiên, bước trải nghiệm đầu tiên của tôi tại cái trại cai nghiện không giống địa ngục trần gian kia lại chẳng hề dễ chịu một chút xíu nào. Ấy là vô “cắt cơn”.

Mấy đứa mới vô sẽ bị gom vô một khu, gọi là khu Cắt cơn. Khu này là một khu khép kín, chuyên để dành điều trị trong vài ngày đầu. Đám bị đưa vô đây yếu xìu, mệt lử, nằm vạ vật, đôi mắt trắng dã, nhìn như ma đói vì thiếu thuốc. Tôi bước vô, tay ôm cái gối, cũng không có ai dòm lấy một cái. Tụi nó còn bận nằm thở dốc.

Tôi lẳng lặng bước vô giường, đặt cái gối lên, nằm dài gác tay lên trán. Một cái cảm giác bất lực và chán nản tràn ngập trong lòng. Có trong mơ, tôi cũng không nghĩ sẽ có một ngày nằm chung với nguyên cái đám xì ke nghiện ngập kiểu này. Nước mắt đang sắp sửa ứa ra thì nghe bên tay có cái giọng thều thào:

- Ê nhóc, lấy dùm tao miếng nước!

Tôi nuốt nước mắt, cáu kỉnh quay qua. Tâm trạng tôi lúc này đang không được tốt à nha. Lại thấy một thằng bộ khung cũng khá lớn, người xăm trổ xanh rì đang le lé mắt nhìn tôi. Trong cái phòng toàn quỷ đói này cũng có trò ma cũ bắt nạt ma mới nữa sao ta? Tôi khinh khỉnh buông một câu:

- Nước hả? Nước đái xài được không thì há mồm ra?

Thằng khung xương to hộc lên một tiếng, tưởng nó lao vô tấp túi bụi, ai dè nó làm một câu khiến tôi té ngửa:

- Mày … ngon ha. Đợi tao … khỏe lại thì mày hiểu cái cảnh luôn…

Oánh lộn có vụ chờ nó khỏe lại rồi đánh sao trời? Sao nó không đợi tôi già tôi gạ oánh nhau luôn một thể cho tiện? À mà quên, nhìn cái tướng nó còn già hơn cả tôi, đợi tôi già chắc nó cũng xuống lỗ mất tiêu rồi. Tôi đang trong trạng thái không được tốt lắm, có một thằng để xả giận không tốt sao trời?

Vừa định lò dò bước tới, xáng vô mỏ anh hai xăm trổ dữ dội kia vài cái thì cái chăn giường kế mở ra. Một gương mặt nhìn rất hiền lành, quay qua tôi nói nhỏ nhẹ:

- Bỏ đi em ơi, tụi nó sảng thuốc mà. Giữ sức đi, lát mệt mỏi đó em!

Tánh tôi ưa nhẹ chứ không có ưa nặn

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: -2 (from 2 votes)
Những mối tình trong trại cai nghiện , 3.0 out of 5 based on 2 ratings
Trang: [1] 2 3 ... 48


Từ khóa: ,
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3821 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(959 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(957 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3821 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1525 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2378 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED