* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 14/01/2013 - 10:47 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 2.0/5 (1 vote cast)

* Tên tác phẩm: Cô nhóc dễ thương, em là của tôi

* Author (tác giả): it’s me

* Category (thể loại): tình cảm teen + hài hước + một chút bạo lưc

* Rating (đánh giá truyện theo độ tuổi): +14

* Status (tình trạng truyện: on-going hoặc finished): on-going

* Warning (cảnh cáo về nội dung truyện): không có nên mấy bé ngoan đừng có lo

* Casting (giới thiệu nhân vật):
- Nhóc con – Đinh Ngọc Thiên Hương (15t): là con gái của một gia đình nghèo, cha mất từ khi còn 5 tuổi, mẹ hay đi làm xa => không có thời gian quan tâm chăm sóc nó. Ngoại hình cũng không phải là đẹp nhưng lại rất đáng yêu. Tính cách: ngốc nghếch, ngây thơ, hồn nhiên, nhí nhánh như con chó cảnh, dễ tin người nhưng lại rất thương mẹ. IQ = 60 (thấp thế)

- Hắn – Trương Vĩ Thiên Ân (16t): là người thừa kế tập đoàn sản xuất ô tô Kima (em bịa đó). Một playboy chính hiệu, một thủ lĩnh của hội Akuma (ác quỷ). Ngoại hình: Cực kì handsome. Tính cách: tàn nhẫn, hơi lạnh lùng. Được gọi là thiên tài với IQ = 280.

- Phan Lâm Tiểu Ngọc (15t): là bạn của nó, gia đình cũng không khá giả là mấy. Ngoại hình: xinh xắn, dễ thương. Tính cách: hòa đồng, thông minh hơn cô bạn của mình. IQ = 150 ( t/g: hô hô chị Hương ngốc thế không biết. TH: Muốn ăn dép không. T/g cầm dép chạy biến)

- Trần Hải Đăng (16t): bạn của hắn, là người thừa kế của tập đoàn điện tử Lima. Một warm boy, đào hoa. Ngoại hình: khuôn mặt baby, body chuẩn. Tính cách: lúc trẻ con lúc đáng yêu. IQ = 200

Và còn một số nhân vật khác sẽ giới thiệu lúc xuất hiện…

* Content (nội dung):

Đang sống một cuộc sống yên bình vui vẻ, chẳng may cô nhóc lại “phạm tội” với ác quỷ đội lốt người. Khóc cho số phận đen đủi của mình, cô nhóc phải chịu sự hành hạ của ác quỷ.
Cô than thầm: “Trời ơi! Có ai khổ như tôi không hả?”
Hắn bá đạo: “Đừng hòng thoát khỏi tôi, nhóc con”
Tên đáng ghét… Hắn đúng là ác mộng khủng khiếp nhất của đời tôi…
Chap khai trương nè các tình yêu:

- Mẹ ơi! Con đỗ cấp 3 rồi!
Nó – Thiên Hương hớn hở bước vào nhà, khuôn mặt vẫn còn đọng lại những giọt mồ hôi. Bây giờ, nó đang rất vui khi nhận được tin mình đỗ vào trường Ikame – một ngôi trường nổi tiếng là dạy tốt, học tốt. Biết được tin, nó đã chạy về thông báo để muốn mẹ vui. Nhưng tìm cả trong và ngoài nhà mà chẳng bóng dáng mẹ đâu. Nó thật vọng, ngồi xuống ghế. Một lá thư được đặt ở bàn, gửi nó.

“Con gái thân yêu,
Lúc con đọc được lá thư này là lúc mẹ đã sang Hàn để làm việc. Mẹ xin lỗi vì đã đi mà không báo trước. Chắc con đang giận mẹ đúng không? Mẹ biết mẹ chưa làm tròn trách nhiệm của một người mẹ. Những lúc con vui, con buồn, mẹ đã không nghe con chia sẻ. Những khi con khóc thầm vì nghĩ do mình mà cha mất, mẹ cũng biết nhưng lại không an ủi và động viên con.
Từ khi cha con mất, mẹ đã lao vào công việc mà không nghĩ đến những cảm xúc của con. Mẹ chỉ nghĩ nếu có thật nhiều tiền thì con sẽ có cuộc sống no ấm, hạnh phúc. Nhưng sự thật lại không phải vậy. Giờ mẹ mới hiểu thứ con thực sự cần là tình yêu thương, che chở, quan tâm chăm sóc của cha mẹ. Đó là sự ấm áp, hạnh phúc của một gia đình. Nếu chỉ có đầy đủ vật chất, thiếu tình thần thì sao có thể vui vẻ, hạnh phúc mà sống. Thế mà mẹ lại có suy nghĩ nông cạn như vậy. Mẹ mong con sẽ tha thứ cho mẹ vì chưa làm tròn trách nhiệm của mình, đã làm con phải buồn, phải khóc.
Mẹ sẽ cố gắng hoàn thành công việc một cách nhanh nhất để có nhiều thời gian để quan tâm, chăm sóc. Vì thế con hãy vui lên và đừng tự trách bản thân mình nữa nhé. Mẹ sẽ không thế vui khi thấy con gái yêu buồn đâu. Con hãy chờ mẹ về nhé.
Mẹ yêu của con”

Nó ngục xuống bàn và bắt đầu khóc…
Khóc không phải vì buồn, đau khổ thất vọng mà khóc vì những cảm xúc đã bị đè nén lâu nay, khóc vì những lời yêu thương mẹ nó đã viết, đã nghĩ.
Hương mong thời gian trôi qua thật nhanh. Khi đó, mẹ sẽ trở về, ôm nó vào lòng, yêu thương, quan tâm, chăm sóc nó… Sự vui sướng, ấm áp, hạnh phúc đang len lỏi vào trong lòng cô bé…
Một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng
Hương bước vào trong phòng tắm, thả mình vào dòng nước mát lạnh => cô bé thoải mái, dễ chịu.
30 phút sau
Bước ra, nó vận trên mình một bộ quần áo ngủ màu hồng dễ thương. Ngả mình lên chiếc giường xinh xắn, nó chìm sâu vào giấc mộng…trên môi vẫn nở một nụ cười hạnh phúc.

Ngày hôm sau: 6h30′ sáng
Đang say giấc nồng, tiếng điện thoại reo…nó không bận tâm, chùm chăn kín mít…tiếng điện thoại reo đến lần thứ năm…không thể chịu nổi…cô với điện thoại nghe
- A nô
- NÀY! MÀY CÓ DẬY NGAY ĐI KHÔNG?
Chủ nhân cái giọng “vàng oanh” đó không ai khác là Tiểu Ngọc. Điện thoại trên tay cách ca tay nó 1m nếu không thủng màng nhĩ từ lâu rồi.
- Mày be bé cái mồm thôi.
- MẤY GIỜ RỒI BIẾT KHÔNG? 6H40′ RỒI…
Chưa kịp nói hết thì nó đã hét lên:
- Á Á Á Á… Muộn học mất…
Nó nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân, điện thoại ở trên giường vẫn chưa tắt, Tiểu Ngọc oang oang:
- ĐẾN NGAY. CON KIA, CON KiA…Rụp…tút…tút…tút.
Nó gặp cái điện thoại bỏ vào trong túi sách phi nhanh đến trường. ( Nó mặc áo sơ mi cộc tay và một chiếc váy sọc kẻ đen, đỏ trông đáng yêu phết)
P/s: Mình có chút nhầm lẫn ở casting và chỉnh lại. Tính cách của Tiểu Hương có một số thay đổi:
+ lúc ngây thơ, trẻ con, hồn nhiên, ham ăn
+ rất yêu và thương mẹ
+ lúc tức giận thì khiến cho ma quỷ cũng phải khiếp sợ lạy bằng cụ
+ lúc nhí nhảnh, lúc thì ngốc làm cho người ta shock.
IQ=60 =>100
Thành thật xin lỗi các bạn vì sự nhầm lẫn này. Mong mọi người sẽ ủng hộ cho mình.
Vừa bước tới cổng trường, Tiểu Ngọc đã hét vào tai nó:
- CON KIA! Sao mày dám ngắt điện thoại khi tao chưa nói xong hả?
Dắt xe vào lán, nó làm lơ Tiểu Ngọc để con nhỏ tức máu dồn lên não mà không làm được gì. Nó thong thả đi lên lớp, Tiểu Ngọc đi bên cạnh không ngớt lời:
- Hôm qua mày đã nói với mami về chuyện mày đỗ trường Ikeda chưa? Bác ấy vui không? Có mở tiệc chúc mừng không? Blap…blap….
- Mày có ngậm miệng vào không hả?
Nó cắt ngang bài “diễn thuyết” rất ư là đau tai. Nhưng nhỏ lại càng nói nhiều hơn
- Mày sao vậy? Sao ngắt lời tao? Hay bác ý ra nước ngoài làm rồi? Mày buồn không? Cần tao chia sẻ không? Blap…Blap…
“Sao tôi lại có một đứa bạn lắm lời như vậy hả trời? AI cứu tôi với?” Than thầm cho số phận của mình. Mặt nó từ từ bốc hỏa có thể thiêu cháy cả ngôi trường này, tay đang nắm chặt để chịu đựng. Bùm…
Tiểu Hương bùng nổ, “phản bác” :
- IM…NGAY…
Nhỏ Ngọc giật mình, ớn lạnh cả sống lưng, run run, lắp bắp:
- V…â…n…g
Nó hầm hầm bước vào lớp khiến cả lớp đang sôi nổi trở nên im lặng, cúi mặt xuống. Lúc sau, Tiểu Ngọc mới vào lớp, tay cứ bịt lấy miệng, không lên một tiếng nào nữa. (T/g: Chị Thiên Hương đẳng cấp quá, chị Tiểu Ngọc lép vế rồi. TN trừng mắt nhìn. T/g bỏ dép chạy lấy người)
5 phút sau, chuông vào giờ học reng lên. Tất cả học sinh đã ổn định chỗ ngồi để vào tiết. Mặt Tiểu Hương dãn ra, cơn giận đã dịu lại, quay sang Tiểu Ngọc “ngọt ngào”:
- Ngọc thân mến.
Từng đợt da gà thay nhau nổi lên, ớn lạnh thêm lần nữa, Tiểu Ngọc nặn ra một nụ cười méo mó:
- Sao…vậy…?
- Ngọc mang vở Văn cho mình chưa?
- À, mình…
Tiểu Ngọc ấp úng, mồ hôi thi nhau chảy trên mặt. “Làm sao đây? Mình không mang vở cho nó rồi. Chẳng lẽ cuộc đời mình lại kết thúc ở đây? Mình không muốn. Help me” Chưa biết trả lời ra sao, cô giáo CN bước vào, lớp trưởng hô lớn:
- Nghiêm.
- Các em ngồi.
Nhỏ Ngọc mừng thầm trong lòng “Cô Lan, em yêu cô. Thoát chết rồi, ha ha ha.” Không thể nói gì thêm, nó im lặng nghe cô giáo nói.
- Ngày mai (thứ năm) và ngày kia (thứ sáu) cả trường đều được nghỉ vì để tu sửa lại.
- Yeah!!!!!!!!!!
Cái “chợ” lại bắt đầu nổi lên. Ai (trừ nó, Tiểu Ngọc, cô giáo, lớp trưởng) cũng bàn tán sổi nôi về những dự định cho 2 ngày nghỉ. Tiếng ồn chưa dứt…Rầm… Cô giáo CN đập bàn, nghiêm khắc gắt.
- TRẬT TỰ.
Im lặng…3 phút…4 phút…5 phút…trôi qua. Cái “chợ đã dừng.
- Các em chuẩn bị vào tiết học.
Cô giáo bước ra khỏi lớp, hầu hết tất cả đều hét lên sung sướng. Nó (lớp phó) liếc mắt, mặt lại hầm hầm nhìn qua từng người. Không ai bảo ai, im lặng ngồi xuống, lấy sách ra vờ đọc bài, mắt he hé thầm quan sát biểu hiện của Tiểu Hương. Không khỏi thắc mắc đứa nào đang yên đang lành lại chọc vào ” kiến lửa” để bọn nó bị Tiểu Hương làm người trút giận. Tiểu Ngọc giả vờ ngủ, nằm gục mặt xuống bàn: “Bọn trong lớp mà biết mình làm cho nó tức giận thì mình chỉ có nước chết. Im lặng là vàng.”
…….
Năm tiết trôi qua một cách nặng nề. Nó không phải là học sinh giỏi nhưng lại có vốn ngoại ngữ siêu đẳng vì hồi nhó nó hay theo mẹ đi ra nước ngoài. Với lại, Tiểu Hương cũng có năng khiếu về ngoại ngữ nên tiếp thu khá nhanh.
Sau khi cất hết sách vở vào cặp sách, Tiểu Hương đi bộ ra lán xe, Tiểu Ngọc cũng chạy theo.
- Tiểu Hương, đừng giận tao nữa mà.
Im lặng, tiếp tục đi…
- Mày mà tha thứ cho tao thì mai tao sẽ đãi mày một bữa kem ở căng – tin
“Kem” – một từ có thể khiến Tiểu Hương quay ngoắt 180 độ.
- Thật không? – Mắt long lanh, chớp chớp như cún con
- Thật – “May mà mình biết món khoái khẩu của nó chứ không chẳng biết làm gì cho nó hết giận” Cười thầm
- Ngoắc tay.
Nó giơ ngón tay út ra trước mặt nhỏ. “Đúng là trẻ con” Tiểu Ngọc cười nhưng vẫn đưa ngón tay út ra. Cả hai lấy xe, ra khỏi trường. Từ từ “bon bon” về nhà.
P/s: Tính cách của Tiểu Hương thay đổi một chút:
+ Những lúc bực hay **** tục
+ Ghét những bọn con trai lăng nhăng.
Mong mọi người thông cảm, già rồi nên lú lẫn
Về đến nhà, chạy lên phòng, nó ngâm mình vào dòng nước mát lạnh. 30 phút sau, Tiểu Hương làm bữa tối. Hôm nay chỉ có mình cô bé cô đơn trong ngôi nhà này. Tuy buồn nhưng Tiểu Hương không thể hiện ra ngoài. Đã được một ngày, mẹ cô bé vẫn chưa về khiến Tiểu Hương có chút thất vọng…
Bữa tối đã hoàn tất. Nó ngồi phịch xuống ghế. Dù đã mất công nấu nhưng nó lại chẳng có tâm trạng ăn gì cả. Thở dài thườn thượt, Tiểu Hương nhìn căn phòng của mẹ mình, liền đứng dậy định dọn đồ ăn vào. Nhìn vào thành quả của mình, cô bé buồn ghê gớm khi chỉ ăn tối có một mình. Nó ngồi thử xuống ghế, gắp thử một miếng thịt rang. Ăn cũng ngon nhưng lại trống trải quá. Tiểu Hương ăn thêm vào miếng nữa

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Nhóc con dễ thương em là của tôi, 2.0 out of 5 based on 1 rating
Trang: [1] 2 3 ... 56


Từ khóa:
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3833 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(964 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(960 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3833 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1532 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2381 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED