* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 25/01/2013 - 22:24 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 5.0/5 (1 vote cast)

Chương 1:
- Anh xin lỗi… nhưng anh không muốn bị đánh đến chết.

- Gì cơ?
- Chúng ta chia tay được không?
- … Anh có yêu em không?
- Anh yêu em nhưng…
Lucky cúi gằm mặt, tay bấu chặt vào mép bàn, bờ môi run run:
- Em biết, vậy chia tay là lỗi của em…
Anh ta nhẹ nhàng nắm tay con bé an ủi. Nó bất ngờ đứng bật dậy, đập bộp xuống bàn, lấy cặp đập túi bụi vào người tên khốn đó:
- Tưởng tôi sẽ nói thế à? Đồ hèn! Anh đã gãy cái xương nào chưa? Đã dập cái lá lách nào chưa mà cúp đuôi chạy? Bị đánh thế là còn ít đấy! Yêu à? Này thì yêu này. Khốn nạn, anh học Karate để làm gì hả?
Anh ta đứng bật dậy, định vung tay tát nó, rồi khựng lại. Nhưng chắc chắn không phải vì anh ta yêu nó, mà vì chợt nhớ ra nó là con gái của ai.
- Giỏi thì đánh đi! Rồi không chỉ là mấy vết bầm trên người đâu, mà cánh tay anh tát tôi cũng gãy nốt đấy.
- Đồ điên!
Anh ta bỏ đi sau khi ném lại cho nó câu đó. Con bé ngồi phịch xuống, thở dài:
- Lại nữa!
Nó đẩy cánh cửa phòng đọc sách bằng tất cả giận dữ:
- Bố thôi xen vào chuyện của con đi.
- Không được, vì con là con ta.
- Con lớn rồi, con tự quyết định được cuộc đời mình.
- Con chưa lớn đâu con gái.
- Bố đã hứa với mẹ cơ mà?
- Thì bố có ép con đâu? Quyết định chia tay là ở bạn trai con mà?
- Á! Bực mình ghê! – Lucky hét toáng lên – Con không sống chỉ để bố muốn tống vào chỗ nào thì tống đâu.
Cứ mỗi lần nó bị bạn trai đá do bố nhúng tay vào là hai bố con lại cãi nhau, và bao giờ cũng kết thúc bằng câu:
- Thế yêu thằng nào bị đánh gần chết mà vẫn không từ bỏ con ấy!
Đó là lí do bao giờ nó cũng chọn những anh chàng biết võ để cặp kè, thế nhưng tại sao thằng nào cũng như nhau? Mà kể cả nó có tìm được người đạt tiêu chuẩn đó thì chắc cũng bị đánh chết trước khi kịp nhận ra không thể từ bỏ nó rồi.
Chán nản, nó bỏ về phòng. Con bé không khóc, nó thôi buồn khi bị bạn trai đá từ lâu rồi, chỉ giận bố thôi, giận vì bố cũng đang đối xử với nó như với mẹ. Để rồi xem, nó sẽ tìm được tình yêu đích thực cho bố sáng mắt ra. Phải tìm thật nhanh, trước khi nó phải lấy người bố muốn.
- Này! Hôm qua tao ra quảng trường rồi. Khoái lắm!
- Thật hả? Thế mỗi lần bao nhiêu?
- 50.000/5 phút. Tao còn quay lại đấy.
Cả lớp nhao nhao vào xem. Bọn con trai lại bàn tán về chủ đề hot ấy. Dạo gần đây, có một gã rảnh đời nào đó bày ra trò đấm bốc xả stress, chỉ cần bỏ tiền ra là có thể đánh tên đó thoải mái, hắn chỉ đỡ mà không đánh trả. Lớp nó cũng không ít thằng ngốc bỏ tiền ra để đánh người. Xã hội giờ thật lắm trò, bạo lực trở thành một thú vui tiêu khiển để mà người ta tươi cười bàn tán, thậm chí còn lưu giữ như một chiến công.
- Đi không mày?
An vỗ vai nó, mắt hấp háy ngay sau khi xem video đó. Thế là đủ để biết cái bao cát sống kia đẹp trai rồi.
- Tới bao giờ mày mới thôi thích trai đẹp?
- Tới bao giờ mày mới tìm được tình yêu đích thực nếu không có hứng thú với con trai?
Câu hỏi vạn tiễn xuyên tim cùng nụ cười hiền lành ấy như thách thức nó. Ngứa ngáy:
- Đi thì đi!
Quảng trường đông nghịt người dù chẳng phải tối thứ 7. Nó nghe tiếng reo hò, cổ vũ, những tiếng bis khoái chí, thậm chí người ta còn xếp hàng để được quẳng thú tính của mình vào cơ thể một người xa lạ. Chen chúc trong đám đông, An lôi, kéo, đẩy bằng mọi cách để len vào trong, phải công nhận tình yêu với trai đẹp của nó vĩ đại thật. Len vào được vòng trong sau khi mái tóc gọn gàng biến thành tổ quạ, đập vào mắt con bé là một làn da rám nắng lấm tấm vết bầm những chỗ áo ba lỗ không che được, hai cánh tay rắn chắc co trước người, che chắn cho vùng ngực, cổ và mặt, cách di chuyển khá nhanh nhẹn của một người bỏ không ít công sức học boxing, mái tóc nhỏ giọt mồ hôi che khuất tầm mắt như muốn giảm bớt phản xạ tránh đòn đã ngấm vào các cơ… Con bé không nghe rõ mọi người la hét gì, chỉ thấy những gương mặt đó phấn khích hơn mỗi khi anh ta trúng đòn. An dễ hòa nhập đã khoái chí reo hò cùng mọi người, chỉ riêng nó im lặng nhìn anh ta, nhìn như muốn xé toạc không khí bạo lực đang vây lấy con người đó.
5h, anh ta nghỉ, đám đông cũng nhanh chóng tan rã, vì họ biết, chỉ cần bỏ tiền, mai họ sẽ lại được đánh anh ta. Anh ta lấy một chiếc khăn lau mồ hôi, tu một ngụm nước, ngồi phịch xuống, ngước nhìn bầu trời và thở hắt ra sự mệt mỏi. Nếu cách kiếm tiền đau đớn này chính anh ta đã chọn thì hà tất gì phải buồn tới mức lan tỏa sang nó, khiến nó không thể rời mắt, đứng chôn chân giữa dòng người đang vội vã rời đi? Thu hết can đảm, con bé rón rén tiến lại gần anh ta, lén nhìn mái tóc bù xù như chẳng bao giờ chải chuốt, muốn vén những lọn tóc che khuất tầm mắt ấy. Mẹ vẫn thường nói điểm tận cùng của đôi mắt là trái tim, chỉ cần nhìn sâu vào đáy mắt, ta có thể hiểu rõ trái tim một con người. Và có điều gì đó mách bảo nó rằng sau mái tóc ướt nhẹp kia là cả một kho báu.
Anh ta nắm lấy cổ tay nhỏ bé đang bất giác đưa lại gần phía mình:
- Gì thế?
Con bé giật mình, cái suy nghĩ muốn vén những lọn tóc kia lên điều khiển nó làm điều vô duyên gì thế này. Nó đang có ý định chạm vào tóc một người lạ, thậm chí còn chưa chào hỏi. Anh ta có vẻ đề phòng nó, ít nhiều là nó cảm thấy cái suy nghĩ “Hình như thần kinh không bình thường” hắt ra từ giọng nói. Ôi trời ơi, muốn độn thổ quá! Nó phải nói gì? Phải làm gì?
- À… ch… chào chú, à không, chào anh!
Anh ta khẽ nhếch mép cười trước câu chào ngu ngốc của nó:
- Có chuyện gì?
- À… dạ không! Ruồi, cháu… à… em đuổi ruồi ấy mà!
- Bao nhiêu tuổi?
- Ơ… dạ, thứ 7 này là 19 rồi.
- Gọi bằng anh được rồi. – Câu nói đi kèm với một nụ cười khẩy.
- Nàyyyyyyy! – An từ đâu chạy tới, đập bộp vào vai nó đầy vui sướng.
Khỏi nói cũng biết con bé An tê rần thế nào khi có người bắt chuyện thay:
- Em chào anh!
Không đáp lại vẻ mặt hớn hở của An, anh ta chỉ lặng lẽ xếp đồ rồi đứng lên về thẳng khiến con bé tiu nghỉu.
- Kiêu thế! Tưởng đẹp trai là thành bố người ta được chắc? Mày quen à?
- Không!
- Chà chà! Tưởng có đứa không thích?
- Ai thích! Về thôi, muộn rồi.
Con bé rón rén bước về phòng một cách an toàn, vừa thở phào nhẹ nhõm thì tiếng bố từ góc phòng khiến nó giật thót:
- Đi đâu giờ mới về?
- Bố biết rồi thì đừng hỏi.
- Đừng có tới chỗ đông người quá!
- Tại sao không được? Có phải ai cũng nhiều kẻ thù như bố đâu.
Bố không nói gì, im lặng uống tách trà.
- Từ khi nào phòng con thành phòng uống trà vậy?
- Từ khi nào mà con ghê gớm như thế hả?
- Nhờ có bố dạy dỗ thôi mà!
- Rồi! Rồi! Tôi thua. Thay quần áo rồi xuống ăn cơm!
Lúc nào cũng thế! Đừng có thế này, đừng có thế kia, nó có chuyện gì thì lỗi ở ai mà bố luôn cấm đoán? Như con chó con trong bàn tay bố, tới bao giờ nó mới được làm điều mình thích?
Tối đó, nó cứ nghĩ mãi về dáng hình đầy mệt mỏi và cô độc, tò mò mãi về thứ trốn sau mái tóc rối bù. Kì lạ lắm, lòng bứt rứt không yên, muốn gặp lại anh ta, muốn biết nhiều hơn về anh ta, muốn nhìn thật sâu vào đôi mắt đó. Mai, nó sẽ tới quảng trường lần nữa. – Chưa bao giờ thấy mày hứng thú với con trai thế này đâu! – An hét vào tai nó giữa đám đông ở quảng trường.

- Thì sao?
- Yêu rồi hả?
- Vớ vẩn!
Chả biết, nó không biết tình yêu là gì, nó cũng không quan tâm, chỉ là muốn nhìn sâu vào đôi mắt đó bằng mọi giá.
An bỏ về trước vì bữa tiệc của gia đình, còn lại con bé bon chen giữa đám đông.
- Này!
Con bé chìa ra một chai nước lọc, cười tươi đáp lại vẻ ngạc nhiên và không chào đón mấy của anh ta. Anh ta rút chai nước trong ba lô ra uống, không chào, không nói, không phản ứng gì. Ngượng nghịu quá, con bé tự uống chai nước đầy thiện chí của mình:
- Thế mà không mắc bẫy! Tưởng tui mua cho anh chắc?
Anh ta có thói quen cười nửa miệng, với cái vẻ ngạo mạn như có mọi thứ trong tay:
- Muốn gì?
Kì lạ thật đấy, một kẻ phải chịu đòn để kiếm miếng cơm lấy đâu ra nụ cười tự tin như bố nó – người có vị trí mà ai cũng muốn chiếm đoạt? Không thấy con bé trả lời mà chỉ nhìn mình, anh ta lại cất đồ vào ba lô, có vẻ như cũng chẳng quan tâm lắm con bé làm gì và muốn gì.
- Có đau không?
- Hả?
- Có đau không? – Con bé chạm vào những vết bầm khiến anh ta hơi giật mình.
- … Quen rồi!
- Thế… trong lòng anh có đau không?
Đôi mắt nấp sau mái tóc bù xù ấy biểu hiện gì khi nhìn nó lâu như thế? Nó không biết, chỉ thấy chút buồn lòng trong nó. Khi đứng giữa tiếng reo hò, những cơn đau đó, những vết bầm tím đó, những giọt mồ hôi đó rõ ràng chỉ để mua vui cho thiên hạ. Nó chua xót thay anh ta, giá trị một con người rẻ mạt thế sao? Hơn nữa, nụ cười cao ngạo ấy có chút gì cay đắng, có chút gì gắng gượng.
- Muốn gì đây?
- Nếu em nói em muốn gì ở anh, anh có đáp ứng không?
- Không.
- Vậy thì đừng hỏi! – Nó thấy anh ta đeo ba lô lên vai, liền đứng dậy chào, ít nhất nó phải là người đi trước – Mai em tới nữa, bye nha!
Anh ta chẳng nói gì, nhưng đã đưa mắt nhìn khi nó vẫy tay. Hôm nay thế là đủ, dần dần gỡ bỏ từng lớp chôn giấu một, nó sẽ tìm được kho báu thôi.
- Sao rồi? Chiều nay có tiến triển gì chứ?
- Tiến cái gì mà tiến? Tao vừa ăn mắng kìa.
- Chẹp! Nên mới nói mày đừng có suốt ngày chơi trò cút bắt với mấy lão vệ sĩ.
- Mày thì không chắc?
Hai con bé thủ thỉ với nhau ngoài ban công. Bữa tiệc nhà An thì chẳng thể nào đối tác lâu năm như bố lại không tới, đồng nghĩa với việc nó cũng phải khoác lên mình dạ phục và giày cao gót. Bất kỳ bữa tiệc nào cũng thế, hai con bé luôn trốn ra ngoài hóng gió. Tựa lưng vào lan can, nhìn vẻ hào nhoáng dưới ánh đèn ngả vàng đã là thói quen của hai đứa. Trong tiếng du dương của giàn nhạc, thỉnh thoảng một hai ánh mắt đưa tình dù đang đứng cạnh bạn đời, vài câu nói dè bỉu xen lẫn trong nụ cười tươi rói, đôi ba câu chuyện nhằm tạo mối quan hệ và cả những cái bắt tay khởi nguồn mối làm ăn, tất cả khiến nó thấy bí bích. Nhiều tiền là tốt? Tại sao không ít người đánh đổi để có được thứ mà nó chỉ muốn trốn chạy? …
- Thật biết phô trương thanh thế, nhỉ? – An cười khẽ khi dõi theo điệu Valse.
- Đặc quyền của kẻ có tiền mà!
- Chạy khỏi nó chắc cũng chỉ có điên như tao với mày thôi!
- Nghe nói mày sẽ đính hôn?
- Chắc thế, con ông chủ tập đoàn DC mà, bố tao sẽ chẳng bỏ qua đâu.
- Mày tính sao?
- Không biết – An cười cay đắng – Tính rồi cũng có thực hiện được không?
An xui xẻo hơn con bé nh

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)
Cái giá phải trả để yêu em, 5.0 out of 5 based on 1 rating
Trang: [1] 2 3 ... 38


Từ khóa: , ,
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3833 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(964 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(960 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3833 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1532 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2381 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED