* Ra mắt kho tải game cực lớn cho Android ... Apk.Kenh3G.Net
kenh3g
Loading
Đăng ngày : 05/01/2013 - 17:19 phút
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)

Một teenstory rất thật và thú vị về cuộc sống của 9x qua chính cách nhìn của một 9x. Bắt đầu từ chuyện Yêu.

PHẦN 1: YÊU

Lớp 9, một ngày nắng ngọt ngào…
- Tớ với cậu học với nhau từ hồi lớp 3 nhỉ, sắp được 7 năm rồi – Nắng mỉm cười với Lan, cái nụ cười duyên chết người, từ nhỏ đã thế
- Ừ – Lan nói đơn giản, nhìn cậu bạn, con bé thấy bình yên…
- Nếu có một ngày tớ nói với cậu là tớ thích cậu, thì cậu sẽ thế nào? – Nắng tiếp tục với cái điệu điềm đạm vốn có, người lớn có khi còn mất cả mấy năm để nói một câu đơn giản chỉ có ba từ, còn với Nắng, nói ra những điều chân thành không hề khó.
- Tớ không biết, còn tùy xem cậu sẽ nói vào lúc nào. Biết đâu tớ sẽ…
- Sẽ làm sao?
- Không biết mà – Lan quay mặt nhìn những tia nắng nhảy nhót trên khung cửa sổ như là mừng vui, như là thú vị, và như là xấu hổ…
Lớp 9, một ngày mưa rào đầu hạ…
Điện thoại reo và Lan nhảy cẫng lên sung sướng, tin vui bao giờ cũng bất ngờ, những tin vui đến như là cơn mưa rào đầu hạ, mát lịm và tươi mới, một chân trời mới mở ra trước mắt cô bé 15 tuổi.
Điện thoại lại reo, và lần này đầu dây bên kia không có tiếng người nói, chỉ có tiếng nhạc vang lên dịu dàng đến lạ…
…You’re always on my mind
All day just all the time
You’re everything to me
Brightest star to let me see…
Và tin nhắn đến ngay sau bản nhạc “tớ thích cậu” – Nắng nhắn tin đơn giản, và đầy tình cảm. Và điện thoại trên tay Lan rơi. Nụ cười vui sướng vụt tắt. Cảm giác nặng nề khó tả xâm lấn niềm vui.
Hè lớp 9 lên lớp 10…
Không nhận được một tin nhắn nào của Lan kể từ ngày cuối cùng của năm học, kể từ ngày mà Nắng nhắn với Lan ba từ đơn giản. Đến nhà, Lan đi vắng, gọi điện, Lan không nghe, YM, Lan không online, hay có lẽ chỉ invisible với một mình Nắng thôi.
Vào một ngày thu đầu năm lớp 10, nắng vàng như rót mật, Lan nhìn bố mẹ rồi chị gái và siết dây balo đeo trên vai bước vào phòng chờ máy bay. Điện thoại rung hay bàn tay của con bé 15 tuổi đầu xa mẹ đang run, Lan cũng không biết. Singapore chỉ cách Hà Nội vài giờ bay… Và Lan sẽ về sớm thôi. Tin nhắn cuối cùng mà điện thoại của Lan gửi đi là một tin nhắn đã được soạn đi soạn lại hàng trăm lần, tin nhắn ấy chỉ có vỏn vẹn hai chữ “Tam biet”. Lan không đủ dũng cảm để đối diện với Nắng khi mà Nắng nói với Lan ba từ ấy, đúng vào ngày Lan nhận được học bổng này…
Và hôm đó, nắng thu sao mà buồn đến thế!
Nhưng có đôi khi, kết thúc chỉ là sự khởi đầu.

_____________________________________________________
Tháng 8, Hà Nội nắng như đổ lửa, trên sân có ba thằng dở hơi lộc ngộc đang đá bóng. Chúng nó là ba thằng bạn lớn lên cùng nhau từ thủa nhỏ: Nắng, Gió, và Bão. Vừa biết điểm thi đại học, ba đứa đã chạy ra sân bóng. Cái sự dở hơi biết bơi giữa hè nắng chang chang của ba thằng con trai to đầu mà còn dại này đủ cho thấy kết quả thi của chúng nó. Nắng, và mệt, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi.
- Bố mẹ mày mừng chứ? – Nắng hỏi Gió.
- Lại chả. 2 cụ đang ở nhà làm cơm khấn trời phật tổ tiên kia kìa. Tao đã nói là tao sẽ đỗ.
- Ừ mẹ tao cũng mừng lắm – Bão mỉm cười.
- Tao mà có đứa con như mày thì ngày nào tao cũng làm cơm khấn trời phật tổ tiên – Gió vui vẻ nói.
- Thôi xin, mày thì bố ai được? – Bão xuề xòa
- Bố mày còn gì… Rồi hai thằng dậy đuổi nhau cho đến khi không chạy được nữa, Nắng ngồi đó mỉm cười, thằng bé đang tự hỏi, mình sẽ vui hơn khi là bố của Gió hay là của Bão.
Ba tháng trước, thủơ còn là học sinh, Gió là đứa học trò nổi tiếng nhất trường. Gió đẹp trai sáng sủa kiểu phong trần, tài lẻ đủ kiểu, cầm kì thi họa cái gì cũng biết, cái đầu thì thông minh khỏi nói. Giáo viên có thể không thích cái thái độ bất cần và sự lười nhác-có-chủ-ý của Gió, nhưng đều phải thừa nhận nó là một thằng bé sáng dạ lạ thường. Nhưng Gió không phải là một người hoàn hảo. Dứt khoát không. Cái loại thay người yêu như thay áo không thể là một thằng con trai tử tế được. Gió không phải là kiểu hot boy giống anh Gốm trong BOF – đấy là mĩ từ các em lớp dưới gọi nó. Đứng trên phương diện khách quan, nó là một thằng tồi. Không hơn, không kém.
Ba tháng trước, thủơ còn là học sinh, Bão là đứa học trò học giỏi nhất trường. Kể ra thì nó cũng sáng sủa kiểu trí thức đó, nhưng “nhan sắc” của Bão bị cái sự “học giỏi” của nó che lấp mất. Trường có giải thưởng, học bổng gì nó cũng rinh về hết. Các thầy cô thích lấy Bão ra làm danh từ chung chỉ sự chăm chỉ chân thành sáng tạo tài năng và là tấm gương mà bất cứ bài phát biểu buồn ngủ nào của cô hiệu trưởng cũng phải nhắc đến vài lần. Cơ mà vì thế nên Bão không được lòng nhiều người. Con người thường ghen ăn tức ở, và rằng việc bị đem ra so sánh liên tục cũng sẽ làm người ta khó chịu mà đơm đặt này nọ. Nhưng chả quan trọng, Bão có những thứ đáng quan tâm hơn, như là mẹ, như là em gái, như là học hành.
Ba tháng trước, thủơ còn là học sinh, Nắng là hot boy đích thực của cái trường cấp 3 đình đám nơi chúng nó học. Học giỏi, vui tính, hòa đồng, giỏi thể thao, biết ca hát, lại nhiệt tình hăng hái tham gia các hoạt động đoàn đội, Nắng được tất cả mọi người yêu quí. Dường như thằng bé là một con người không thể bị ghét. Nhược điểm duy nhất và lớn nhất là quá hoàn hảo.
- Mày với em của mày thế nào rồi? – Bão hỏi Gió sau một hồi rượt đuổi.
- Chia tay rồi. Em đấy cũng được 1 tháng rồi còn gì – Gió nhếch mép.
- Mày bỏ kiểu đấy đi, tao nói thật đấy, chả hay ho gì. – Bão thở hổn hển nói tiếp.
- Kệ tao, vui là chính. Yêu chỉ là phong trào, cho nó có thôi mà, chán thì tạm biệt.
- Tao không hiểu tại sao tao có thể là bạn mày. – Nắng nói với Gió
- Ừ tao cũng không hiểu. Hay là mày yêu tao??? Chứ tao thấy có bao nhiêu em gửi thư ngăn bàn cho mày, bao nhiêu em xin chụp ảnh với mày, bao nhiêu em xin nick chat của mày, mà giờ này mày vẫn là một thằng chưa có mảnh tình nào vắt vai – Gió tiếp tục giọng cười cợt.
- Ừ có lẽ tao yêu mày thật. Ôi tao yêu mày, thế tao là mẹ, mày là bố, còn thằng kia là con nhá ) – Nắng lấp liếm cái sự thật mà Gió vừa nói ra.
- Ôi cái thằng này điên rồi…
- Mà sao mày chia tay em búp bê? Em ấy ngoan hiền dễ thương lắm cơ mà? – Bão tò mò.
- Làm gì có lí do gì, chán thì thôi. Em ý 9x bỏ xừ ra. Hơi tí dỗi, hơi tí khóc. ĐI đâu cũng phải tự sướng. Mệt.
- Mày nói nghe như mày không phải 9x – Nắng tiếp lời
- 9x có nhiều loại chứ – Gió chống chế.
- Thế mày loại gì? Sở khanh, thừa hơi hay thiếu muối, loại no đủ quá nên làm càn hả? – Bão nói, và Gió im lặng.
Mà thực ra đối với một đứa sinh ra chưa từng biết mùi khổ sở, cuộc đời chưa một lần gặp sóng gió, và khó khăn nếu có thì to nhất cũng chỉ là điểm 1 như Gió, như bao nhiêu đứa bạn cùng trang lứa với thằng bé, thì nói như thế cũng chẳng có gì là lạ, con nhà giàu vượt sướng có khi còn đáng biểu dương hơn con nhà nghèo vượt khó ở cái thời buổi này. Và đối với Gió, tình yêu cũng chỉ là một thứ thoảng qua, nhẹ nhàng, hời hợt, yêu cho có, có cho vui, ai cũng có, chả nhẽ nó không có?
__________________________________________
Chiều Hà Nội nóng nực quá! Tháng 8 rồi nhưng chẳng có tí tiến bộ nào. Lang thang trên cái xe đạp đã gắn bó với nó suốt 7 năm, Bão đến hiệu sách mà nó vẫn thường hay lui tới khi rảnh rỗi. Hiệu sách cũ bé nhỏ, nằm khuất trong một góc phố. Chỉ đến đây thì mới có cảm giác thu đang sắp về. Nắng lá bỗng dịu dàng và tâm hồn thư thái hẳn. Một ngày bình thường, Bão sẽ là khách hàng duy nhất!
Nhưng hình như thằng bé đã nhầm. Trong cửa hàng đã có sẵn một khách, đến trước nó từ lâu. Một con bé nhìn đã thấy sặc mùi 9x đứng trong hiệu sách. Quần áo thì rách rưới, rộng lùng thùng, mũ lưỡi trai đội lệch, nhìn phát ghét. Loại này mà cũng đọc sách sao? Bão nghĩ bụng. Ô thế mà bà chủ tiệm sách khó tính nói chuyện với con bé thật là đon đả. Và tay con bé cầm cái gì kia…. “Cuốn theo chiều gió”
- Cháu đến rồi à? Sách cháu nhờ mua hôm trước có rồi đây… – Bà bán sách đon đả chào Bão, khách quen mừ.
- Anh làm gì mà nhìn em như quái vật vậy? – Cô bé lạ mặt hỏi Bão
- À không có gì. Xin lỗi. – Bão lạnh lùng.
- Sách của anh này. “Chiến tranh tiền tệ”, chà chà – Cô bé đưa sách cho Bão.
- Cảm ơn – Bão nghĩ bụng “vô duyên, nhiều chuyện”.
- À mai anh có bận gì không?
- Có, bận rồi. “Lại còn thế nữa” – Bão không nói ra mồm, nhưng tỏ vẻ khó chịu ra mặt
- Nếu anh có thời gian thì đến chỗ này nhá, em tên là Trà, mai nhóm em biểu diễn nhảy ở đây này… – Cô bé dúi vào tay Bão cái tờ rơi của cuộc thi nhảy.
- À.. ừm…. – “Đã nói là bận rồi mà, ko có tai sao” – Bão nghĩ và tiếp tục im lặng.
Về đến nhà, thằng bé vứt phéng cái tờ rơi vào sọt rác, rách việc. Đúng là bọn 9x, vô duyên, thừa hơi, la liếm. Em gái Bão, Giang, thấy anh trai về mặt mũi xầm xì, làm con bé đang lên hứng chúc mừng anh nó đỗ đại học chợt xịu xuống.
- Này sao anh bực dọc quá vậy?
- Không có gì. Nấu cơm xong chưa?
- Xong rồi, vào ăn đi anh, mẹ đi làm tí nữa mới về.
- Ừ.
- Mai anh phải đi đâu à? – Giang hỏi
- À đi với hai thằng kia đón bạn của chúng nó ở sân bay.
- Thế à? Có ăn trưa ko?
- Chắc là không. Em với mẹ cứ ăn nhá
Bão trầm tư ngồi ăn bên em gái. Có đôi khi thằng bé thấy mình lạc lõng giữa chúng bạn. Hoàn cảnh xô đẩy nó phải thế, có đôi khi, Bão băn khoăn không hiểu cái kiểu tình yêu 9x của bạn bè nó rồi sẽ đến đâu? Mười mấy tuổi đầu, biết gì mà yêu, và biết yêu là gì? Chả nhẽ cứ quà, cứ hoa, cứ nến, cứ những lời mật ngọt chết ruồi, những thứ tình cảm vẩn vơ không tên tuổi là thành tình yêu? 9x bây giờ nhiều tình yêu quá nên ban phát vô tội vạ, hay là chẳng biết suy nghĩ nên cái gì cũng hời hợt? Có đôi khi Bão tự nghĩ về mình và thấy mình sống hơn hết thảy những kẻ ất ơ đồng trang lứa, ít ra nó sống có ý nghĩa, có mục đích, có ước mơ. Và như thế, nghĩa là nó đã sống khác.
________________________________________
Đêm hè Hà Nội oi ả và tĩnh lặng. Nắng ngồi ngẫm nghĩ về 18 năm cuộc đời, 12 năm học sinh của nó. Nghĩ lại thì đúng chẳng có gì đáng kể. Chỉ việc ăn, học rồi chơi, mọi thứ thật là bằng phẳng, gia đình thì yên ấm. Chẳng có gì phàn nàn hay kêu ca. Thi thoảng, những ý nghĩ về Lan thoáng qua trong tâm trí nó, nhẹ nhàng như một làn gió vậy thôi. Thằng bé giở điện thoại, tin nhắn của ba năm về trước vẫn còn n

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Trang: [1] 2 3 ... 7


Từ khóa: ,
Bình luận

Bài viết mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3841 Lượt)
[Sony Z3 ] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank .FTF(964 Lượt)
[Sony Z3] Rom 5.0.2 cho Z3 Softbank(960 Lượt)
Truyện mới nhất
[18+ ] Chị gái độc thân(3841 Lượt)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368(1532 Lượt)
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366(2381 Lượt)
Bài viết cùng chuyên mục:
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Chương 367 + Chương 368
[Game] Huyền Thoại Sân Cỏ – Dự Đoán World Cup 2014
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 365- chap 366
[Update] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái chap 363- chap 364
[Game] Liên Minh Tiền sử – Phiêu lưu Thế giới cổ đại ngay trên dế yêu
[Truyên ngắn] Nếu em vẫn còn yêu anh
Liên Kết
• Trang chủ
• Sitemap
DMCA.comU-ON
Page Rank Text Link: Đọc truyện online FEED